Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà thông gia của người con trai thứ nếm thử một miếng, đôi mắt sáng lên: "Thịt cá này có vị hơi giống thịt gà, mà nhìn thì trắng như tuyết, ăn vào không hề dai chút nào, mềm tan ra ngay trong miệng, chỉ cần cắn một miếng là trôi tuột rồi."

Cha vợ của người con trai thứ cũng gật gù tán thưởng: "Đúng là ngon hơn hẳn mấy nhà hàng trước đây chúng ta từng ăn! Thịt tươi rói, ít xương, vị thanh đạm mà hậu ngọt cứ đọng mãi."

Đứa cháu trai tò mò chớp mắt hỏi: "Tại sao lại gọi là cá lưỡi hổ ạ?"

"Cái này thì phải hỏi chị Cửu Cửu của cháu rồi!" Bà Lưu quay đầu gọi Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu ơi, sao con cá này lại gọi là cá lưỡi hổ thế cháu?"

"Vì thân nó dẹt và dài, giống như chiếc lưỡi vậy." Diệp Cửu Cửu mỉm cười giải thích: "Thực ra, nó còn có nhiều tên gọi khác nữa như cá lưỡi bò, cá lưỡi, hay phổ biến hơn là cá lưỡi rồng."

Mọi người đều à lên hiểu ra: "À, cá lưỡi rồng! Tôi biết loại này mà, thảo nào tôi cứ thấy cảm giác và hương vị khá quen thuộc."

"Đúng là Cửu Cửu hiểu biết thật, chúng ta cứ nghĩ nó chỉ có một tên thôi chứ, đâu ngờ lại có nhiều tên gọi đến vậy."

"Trước đây cháu hay đi chợ hải sản nên cũng biết đôi chút thôi ạ." Diệp Cửu Cửu vừa cười vừa rót thêm nước cho mọi người: "Mọi người cứ thoải mái dùng bữa, có cần gì thì cứ gọi cháu nhé."

Bà Lưu cười hiền đáp lời: "Thôi, cháu cứ lo việc của cháu đi, đừng bận tâm bọn ta."

Diệp Cửu Cửu quay người đi đến cửa, lại có thêm một nhóm khách hàng mới lạ xuất hiện: "Chào mừng quý khách."

Những vị khách bước vào, tò mò quan sát khắp nhà hàng. Một người lên tiếng, hệt như cảnh trong video của Đống Đống: "Chủ quán, nghe nói ở đây có hải sản rất ngon phải không?"

Diệp Cửu Cửu mím môi: "Các anh cũng xem video của Đống Đống mà tìm đến đây sao?"

"Đúng vậy." Vị khách hàng ngồi xuống cạnh cửa sổ, cười hỏi: "Fan của anh ta có được giảm giá không ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Không." Diệp Cửu Cửu dừng một chút, sau đó nói thẳng: "Nếu cứ nhắc đến anh ta thì có khi tôi sẽ tăng giá đấy."

Vị khách sửng sốt, rồi bật cười: "Ha ha ha, chủ quán có vẻ không ưa anh ta nhỉ?"

Diệp Cửu Cửu im lặng, sau đó mới lên tiếng: "Anh ta làm tôi hơi bận rộn thôi." Khách hàng nghe xong thì cười khẽ: "Ha ha ha, chủ quán thật hài hước."

Diệp Cửu Cửu cười nhẹ, sau đó nghiêm túc dặn dò đối phương: "Ở đây không được phép chụp ảnh quảng cáo thương mại."

Họ không phải người nổi tiếng, chỉ là những người có điều kiện muốn thử hải sản nên cũng không quá câu nệ hay phàn nàn gì: "Có thể chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè không ạ?"

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Chia sẻ trong phạm vi nhỏ trên vòng bạn bè thì được, miễn là không phải dạng chuyên nghiệp làm video, làm truyền thông để câu fan, hút view."

Khi đông khách, dễ bị dư luận soi mói, bàn tán. Dù nguyên liệu, giá cả đều ổn nhưng tâm lý đám đông khó kiểm soát, nên tránh những chuyện như vậy càng nhiều càng tốt.

Vị khách hàng cam đoan: "Chúng tôi chắc chắn sẽ không làm vậy."

"Mời gọi món." Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho khách hàng để họ lựa chọn. Họ chọn các món ăn ngoài cua hoàng đế.

Tiếp xong bàn này, lại có thêm hai bàn khách nữa, cũng là vì xem video mà tìm đến. Diệp Cửu Cửu dù hơi mệt nhưng vẫn nhiệt tình tiếp đón. Không lâu sau, cô gái mũm mĩm tên Chu Chu đã ghé lại, lần này cô ấy đi một mình.

Cô ấy xách chiếc túi xách đắt tiền ngồi vào chiếc bàn nhỏ sát tường: "Chủ quán, tôi lại đến rồi!"

Tiểu nhân ngư cầm một tờ khăn giấy chạy đến bên chiếc bàn cao hơn cả cô bé, dùng khăn giấy lau qua loa mặt bàn, rồi nói ngọt ngào: "Chào mừng quý khách."

"Cảm ơn em bé đáng yêu." Chu Chu đưa tay định xoa đầu tiểu nhân ngư nhưng bị cô bé né tránh. Tiểu nhân ngư quay người chạy đến chỗ mình vừa ngồi, cầm lấy bảng thực đơn: "Chị muốn gọi món ạ?"

Chu Chu cười hỏi: "Em biết gọi món không đó?"