Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Viễn thấy vậy, liền liều lĩnh nói: "Cô em xinh đẹp ơi, cô cũng cho tôi nếm thử một chút đi? Lúc nào tôi mời cô một bữa ra trò nhé!"

Chu Chu đương nhiên không đồng ý: "Tôi với anh có quen biết gì à?"

Cao Viễn tức đến nghiến chặt răng. "Ngày mai tôi nhất định sẽ đến thật sớm, có món ngon gì tôi cũng sẽ giành trước, đến lúc đó cô sẽ phải đến mà cầu xin tôi!"

Hắn nghiến răng nghiến lợi tưởng tượng đến cảnh cô nàng béo ú cầu xin mình, rồi nhếch mép cười đê tiện.

Chu Chu quay đầu nhìn cái gã béo ú đó, vẻ mặt ghê tởm, như thể gã ta mắc bệnh truyền nhiễm. Sau đó, cô ấy dịch hẳn sang phía bên kia bàn ăn, sợ rằng tên thần kinh đó sẽ nhảy bổ vào đánh mình.

Diệp Cửu Cửu lặng lẽ quan sát từ xa, cười mỉm chi. Sao mà vui vẻ đến vậy chứ?

Cô lại nhìn những bàn khách khác, châm thêm trà, đưa thêm nước chấm cho các bàn, còn giúp gia đình bà Lưu bổ sung thêm đồ ăn. Sau đó lại có thêm hai bàn khách mới. "Hôm nay không phải cuối tuần, sao khách lại đông thế nhỉ?"

"Phố văn hóa dân tộc bên kia đang có hoạt động, khá nhộn nhịp, chắc là có nhiều người ra ngoài chơi." Bà Lưu nói: "Chiều nay cả nhà bà đều đến đó chơi, các cháu có muốn đi không?"

Diệp Cửu Cửu nói: "Dạ, bà Lưu và mọi người cứ đi đi ạ, cháu còn phải lo việc quán xá."

Bà Lưu gật đầu: "Được rồi, nếu có gì hay ho, bà sẽ về kể cho các cháu nghe nhé."

Diệp Cửu Cửu gật đầu đáp lời.

Mãi đến khi tiễn hết khách rời đi đã là hai giờ rưỡi chiều, bận rộn hơn bình thường đến cả một tiếng đồng hồ. Cô lau mồ hôi về sân sau tìm tiểu nhân ngư, thấy cô bé vừa chạy vào. Khi vào phòng thì thấy tiểu nhân ngư đã ngủ say trên ghế sofa.

"Sao lại ngủ ở đây thế này?" Diệp Cửu Cửu đưa tay nâng nhẹ tiểu nhân ngư, phát hiện những con tôm rang tỏi trên tay cô bé đã dính đầy vào đệm ghế sofa, những vết dầu mỡ thấm đẫm loang lổ. "Trời đất!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Diệp Tiểu Ngư, cái con cá hư này! Phải đánh đòn roi mới được!" Diệp Cửu Cửu miệng nói vậy nhưng động tác vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay tiểu nhân ngư, rồi nhẹ nhàng gỡ từng con tôm ra.

Tiểu nhân ngư ngủ mơ màng, vô thức siết chặt tay: "Đừng cướp của em!"

"Không giành thì sao em không ăn hết?" Diệp Cửu Cửu kiên quyết giằng lấy con tôm đã lột vỏ.

Tiểu nhân ngư giật mình tỉnh dậy, mắt còn mơ màng đã vội kêu: "Đừng giành!"

"Lên giường ngủ." Diệp Cửu Cửu lau tay lau miệng cho cô bé, sau đó đặt cô bé lên giường. Vừa đặt xuống, cô bé lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Lúc này, Diệp Cửu Cửu mới phát hiện quần áo của tiểu nhân ngư cũng dính đầy dầu mỡ: "Xong rồi, quần áo em dính đầy dầu mỡ cả rồi."

Cô nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay tiểu nhân ngư: "Ngủ đi, ngủ dậy chị sẽ đưa em đi mua quần áo."

Buổi trưa phục vụ bảy bàn khách, trong đó có vài bàn gọi thêm đồ ăn giữa chừng. Hải sản nhập buổi sáng giờ chỉ còn vỏn vẹn một ít rong biển, một con cá mú, cùng dăm ba con hải sâm và bào ngư.

Với chừng đó cá mú, hải sâm và bào ngư, e là không đủ để tiếp khách. Diệp Cửu Cửu quyết định sẽ không mở cửa vào buổi tối.

Không cần vội vàng buôn bán, cô cũng không cần dọn dẹp gấp gáp. Trước tiên, cô tự thưởng cho mình một tô bún hải sản "full topping" đặc biệt. Nước dùng được ninh từ bào ngư và hải sản, sau đó cô cẩn thận xếp những lát bào ngư và hải sâm thái mỏng lên trên, chất đầy cả một tô.

Bên ngoài, gió đêm luồn qua khe cửa, mang theo hơi mát lành.

Diệp Cửu Cửu bê một cái ghế đẩu, ngồi trên bệ bếp cạnh cửa sổ, đối diện với cây lê um tùm xanh tốt, chậm rãi thưởng thức tô bún.

Sợi bún trắng muốt vẫn còn độ dai mềm, Diệp Cửu Cửu gắp lên, thổi nhẹ rồi chậm rãi đưa vào miệng. Từng sợi bún thấm đẫm nước dùng hải sản đậm đà, tươi rói nhưng lại không hề bị tanh, giữ nguyên được hương vị thanh mát, mềm mại vốn có của từng loại nguyên liệu. Vừa miệng, ngon đến khó tả.