Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu nhân ngư cẩn thận nằm sát trên vai cô, tò mò nhìn xung quanh. "Đông người quá, lại còn... có mùi lạ lạ nữa."

"Vậy chúng ta vào trong trước." Diệp Cửu Cửu bế cô bé tránh xa khu vực biểu diễn ở cửa chính, rồi đi men theo lối vào ít người hơn để vào trong trung tâm thương mại. Vừa vào đến nơi, cô liền đặt cô bé xuống, nắm tay và dẫn lên khu quần áo trẻ em ở tầng ba.

Trung tâm thương mại rộng rãi sáng sủa, đủ loại mặt hàng đa dạng. Tiểu nhân ngư lần đầu tiên đến một nơi như vậy, mắt cứ tròn xoe, nhìn mãi không chán, đi không nổi: "Cái này là gì vậy chị? Còn cái này nữa?"

"Đó là chỗ bán đồ trang điểm, còn kia là cửa hàng hoa."

"Thế cái này thì sao ạ?"

"Chỗ đó bán phụ kiện tóc."

"Thế cái này thì sao ạ?"

"Ừm."

"Mua cái này nhé?"

"Mua đi ạ!"

"Thế cái kia lại bán gì vậy chị?"

"Mua không?...

Cô bé hỏi cái gì cô cũng mua hết, cứ thế cô bé hỏi hơn chục câu, Diệp Cửu Cửu cũng mua hơn chục món. Cô lặng lẽ mua hai cốc trà sữa ở cửa hàng bên cạnh, đưa cho cô bé một cốc để chặn miệng: "Uống đi."

Lần đầu tiên được uống trà sữa, tiểu nhân ngư ngay lập tức mê mẩn, đặc biệt là những viên trân châu mềm mềm, nhai ngon ơi là ngon: "Cái này là gì? Ngon ngon quá à—"

"... Sao em lắm câu hỏi thế? Uống đi rồi nói được không?" Diệp Cửu Cửu vội vàng ôm lấy cô bé, đứng trên thang cuốn, định đưa cô bé lên tầng ba mua quần áo, mua xong thì chuồn lẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiểu nhân ngư lại hỏi: "Không được hỏi nữa sao?"

"... Được." Diệp Cửu Cửu đau cả đầu, biết thế mấy hôm nay không dạy bé nói linh tinh nữa. Có được câu trả lời khẳng định, tiểu nhân ngư lại bắt đầu hỏi tới tấp, nào là tại sao những hạt tròn tròn này lại gọi là trân châu? Tại sao cái thang này lại tự động di chuyển? Tại sao bạn nhỏ kia lại ngồi xe đẩy? Còn tại sao cô bé lại không có?

"..." Diệp Cửu Cửu cảm thấy muốn bùng nổ, kiểu này về nhà chắc cô phải thả bình trôi mất.

Hai người đi đến khu quần áo trẻ em ở tầng ba, ghé bừa vào một cửa hàng. Cô bắt đầu chọn quần áo cho tiểu nhân ngư, chủ yếu là đồ cotton rộng rãi, thoáng mát: "Cái này thế nào?”

Tiểu nhân ngư thích điệu đà: "Muốn váy cơ."

"Lát nữa chị chọn cho em." Diệp Cửu Cửu trước tiên chọn cho tiểu nhân ngư vài bộ áo phông quần đùi thoải mái, sau đó chọn thêm vài bộ áo dài tay bo chun, khả năng chống muỗi khá tốt.

Tiểu nhân ngư khẽ ừ một tiếng, sau đó ôm ly trà sữa uống một ngụm lớn, chu môi nhai tóp tép liên tục. Hai tay thỉnh thoảng còn vò cái cốc, trông có vẻ thú vị ra phết.

Cô bé lại bóp thêm hai cái, trà sữa đột nhiên bị cô bé bóp vọt ra ngoài, phụt thẳng xuống chân. Cô bé hoảng hồn níu lấy tay Diệp Cửu Cửu.

Diệp Cửu Cửu vẫn chưa phát hiện ra cô bé đã gây ra chuyện gì: "Sao vậy?"

Tiểu nhân ngư mặt bé xíu căng thẳng, chỉ vào chân: "Chân con sắp biến mất rồi."

Diệp Cửu Cửu cúi đầu nhìn đôi chân của cô bé, chỗ bị ướt mờ ảo hiện lên những vảy cá hồng nhạt. Cô vội vàng ôm cô bé chạy vào phòng thay đồ, ngàn vạn lần đừng để lộ ra trước mặt mọi người!

Diệp Cửu Cửu hoảng hốt bế tiểu nhân ngư chạy ào vào phòng thử đồ bên trong, thuận tay đóng sập cửa lại, nhanh đến mức nhân viên bán hàng còn chưa kịp nhận ra có điều gì bất thường.

Cô đặt mấy bộ quần áo vừa chọn vào chiếc ghế đẩu gần đó, sau đó ngồi xổm xuống lấy khăn giấy lau nước trà sữa cho cô bé. Dù đã lau sạch, nhưng những vảy cá hồng nhạt trên chân cô bé vẫn lấp ló không chịu biến mất.

Diệp Cửu Cửu nghi hoặc khẽ chạm vào: "Có đau không?”

Tiểu nhân ngư lắc đầu.

Diệp Cửu Cửu không hiểu: "Vậy sao không biến về?"