Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Xin lỗi cậu, hôm nay chỉ có một phần cá đuối." Diệp Cửu Cửu đã gạch bỏ món cá đuối khỏi thực đơn ngay sau khi Cao Viễn gọi.

Cá đuối tươi rói, mềm hơn cả đậu hũ non. Chu Chu cực kỳ thích món cá này, ánh mắt cô dán chặt vào phần cá đuối trước mặt Cao Viễn: "Thật sự không còn nữa sao?"

Diệp Cửu Cửu áy náy đáp: "Thật sự hết rồi ạ."

"Cậu cầu xin tôi đi." Cao Viễn hôm nay đến sớm hơn nửa tiếng đồng hồ, chính là để "chiếm" món độc nhất vô nhị này, cốt để chọc tức cái cô nàng béo trước mặt. Hắn cười gian trá, cái bụng phệ rung lên bần bật: "Nếu tôi vui, có thể cho cậu một miếng."

Chu Chu trợn tròn mắt, bắt cô mở miệng cầu xin hắn á? Cô ngốc à mà làm thế?

"Không muốn thì thôi. Dù sao tôi cũng chẳng định cho cậu ăn thật." Cao Viễn vừa nói, vừa kẹp một miếng cá đuối cho vào miệng, khoa trương hít hà: "Mềm ơi là mềm, trôi tuột xuống họng tôi luôn rồi."

"Tươi kinh khủng, mềm mại biết bao, còn mềm hơn cả miếng đậu hũ non mềm nhất. Thơm lừng, còn thơm hơn cả những đóa hoa chớm nở vào mùa xuân. Chậc chậc chậc, sao mà nó có thể mềm thế này? Sao mà nó có thể ngon đến vậy chứ?"

Chu Chu nghe mà thèm chảy cả nước miếng: "Cậu có thể đừng nói nữa được không?"

"Ôi chao, quên mất là cậu không được ăn rồi." Cao Viễn cười hì hì: "Ngon quá đi mất, tiếc là chỉ có một phần thôi. Ngày mai cậu nhớ đến sớm nhé."

Chu Chu chỉ muốn đ.ấ.m cho tên béo này một trận: "Cậu thật tàn nhẫn!"

Cao Viễn đắc ý ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng trả được mối thù lớn này rồi!

Người bạn của hắn là Lý Lâm có chút không hiểu: "Cậu phát điên cái gì vậy?"

Cao Viễn hừ một tiếng: "Cô ấy chính là người đã cướp cua hoàng đế của tôi ngày hôm qua đấy."

Lý Lâm chợt vỡ lẽ, à ra là họ đã "kết thù" từ hôm qua.

Cũng dễ hiểu thôi, nhưng mà đúng là trẻ con thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Cửu Cửu cũng thấy hai người này vô cùng trẻ con. Cô lẳng lặng rút khỏi tầm mắt họ, quay lại bếp và bắt đầu làm việc. Chu Chu gọi ốc hương xào cay, trứng hấp nhum biển, cá mú hấp và cua hoàng kim ngô, đều là những món làm khá đơn giản.

Một lát sau, mẹ Lạc Lạc dẫn Lạc Lạc và gia đình đến.

"Em gái Tiểu Ngư, em có nhớ anh không?" Lạc Lạc vừa bước vào đã nhào đến bên bàn ăn, định ăn món lươn chiên của Tiểu nhân ngư.

Tiểu nhân ngư giơ miếng lươn chiên bóng dầu lên che trước mặt, thẳng thắn đáp: "Không."

Lạc Lạc thấy miếng lươn chiên thì lập tức khựng lại. Hôm nay cậu mặc quần áo mới, không thể làm bẩn được: "Sao em không nhớ anh chứ, mấy ngày nay anh nhớ em lắm ý-"

Tiểu nhân ngư lẳng lặng dịch vào trong một chút, cố tránh xa cậu bé.

"Em giận anh à?" Lạc Lạc lại tiến lại gần thêm: "Anh muốn mang sô cô la, sữa, kẹo que đến cho em nhưng mẹ anh nhốt anh lại học bơi, học viết chữ, không cho anh ra ngoài. Viết không tốt là mẹ đánh vào tay anh đấy, anh đáng thương lắm luôn!"

"Cuối cùng cũng đợi đến hôm nay mới được đến thăm em. Hu hu hu, em đừng giận anh nha."

"Em gái Tiểu Ngư, em xem anh mang đến cho em cái gì này." Lạc Lạc vừa nói vừa lục trong túi quần, lấy ra một miếng sô cô la đã bị bóp đến mức chảy nhão. Cậu bé nhìn bàn tay đen xì của mình: "Ôi chao, chảy ra rồi."

Lạc Lạc không vội rửa tay mà trực tiếp l.i.ế.m liếm: "Ngọt."

"Em gái Tiểu Ngư, em có ăn không?"

Tiểu nhân ngư chê bai "ồ" một tiếng: "Bẩn."

"Không bẩn đâu." Lạc Lạc lại đưa tay về phía cô bé.

Tiểu nhân ngư chê bai, quay người chạy vào bếp. Đôi giày vải đen trắng mới đi kêu lạch cạch: "Cửu Cửu, anh ta bẩn."

Lạc Lạc đuổi theo: "Anh không bẩn mà."