Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Giúp chị." Tiểu nhân ngư nói với giọng ngây thơ: "Chị làm xong là có thể làm món bạch tuộc rồi."

"Thì ra là muốn giúp chị." Diệp Cửu Cửu xoa xoa mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô bé: "Cảm ơn Tiểu Ngư đã giúp chị nhé, giúp chị tiết kiệm được kha khá thời gian rồi đó."

"He he he." Được khen, tiểu nhân ngư cảm thấy rất có thành tựu: "Em còn có thể giúp chị bắt bạch tuộc lớn."

"Được thôi, lát nữa chúng ta sẽ đi bắt, nhưng trước tiên, mình buộc lại tóc cho em nhé." Diệp Cửu Cửu nâng niu chải lại mái tóc ướt đẫm mồ hôi cho cô bé, rồi khéo léo buộc thành một búi nhỏ xinh xắn.

Tiểu nhân ngư đưa cho cô chiếc kẹp tóc dâu tây đỏ chót trên tay: "Đeo cái này nè."

"Được, chị đeo cho em." Diệp Cửu Cửu dọn dẹp cho cô bé xong, lại chuyển chiếc kẹp hình quả dâu tây đỏ chót ra phía trước, Diệp Cửu Cửu thốt lên: "Đẹp quá, trông em tươi tắn và đáng yêu hẳn ra!"

Tiểu nhân ngư ừ ừ hai tiếng, giọng hân hoan: "Em đẹp thật!"

"Đúng, em rất đẹp." Diệp Cửu Cửu bế cô bé đặt xuống đất: "Đi nào, chúng ta vào làm món bạch tuộc lớn thôi."

Tiểu nhân ngư ừ một tiếng: "Đi."

"Chị đi trước." Diệp Cửu Cửu bê đĩa bát đã dọn xong, bước vào trong, cô chợt nhìn thấy những viên ngọc trai màu hồng lấp lánh trên mặt đất: "Diệp Tiểu Ngư, nhặt những giọt nước mắt em vừa rơi đi?"

Diệp Tiểu Ngư chớp mắt ngơ ngác: "Hả?"

Diệp Cửu Cửu nhắc nhở: "Nhặt những viên ngọc trai này lên."

Diệp Tiểu Ngư hào phóng nói: "Không cần đâu."

"Biết em hào phóng đến mức khóc ra ngọc trai cũng không thèm, nhưng không thể nói không cần là không cần như thế được." Diệp Cửu Cửu ngồi xổm nhặt hết những viên ngọc trai rơi trên mặt đất, viên nào viên nấy cũng tròn trịa, lấp lánh, đẹp đến nao lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Tiểu Ngư không hiểu: "Nhặt về làm gì?"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Mình có thể mang đi đổi tiền, có tiền rồi thì mua kẹo que cho em ăn."

Diệp Tiểu Ngư vẫn không tin: "Thật sự đổi được kẹo que sao ạ?"

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Thật sự có thể."

Tiểu nhân ngư chưa từng biết ngọc trai của mình lại hữu ích đến thế. "Không ai nói với em điều này cả."

"Có lẽ ở chỗ em, ngọc trai nhiều như đất nên không có giá trị gì." Diệp Cửu Cửu giơ ngón tay cái với tiểu nhân ngư: "Tiểu Ngư thật lợi hại."

Tiểu nhân ngư ngượng ngùng cười khúc khích, cô bé rất lợi hại!

Diệp Cửu Cửu đếm lại số ngọc trai trong chậu, đủ một trăm sáu mươi viên, kích thước đều nhau, mỗi viên có đường kính gần một centimet, hơn nữa mỗi viên đều tỏa ra ánh sáng màu hồng dịu nhẹ, đặc biệt đẹp.

"Đẹp quá." Diệp Cửu Cửu cảm thấy mình đã gặp may, vội vàng lên mạng hỏi cư dân mạng: Nếu nhặt được một đứa trẻ khóc ra ngọc trai, nên nộp cho nhà nước hay giữ lại nuôi dưỡng?

Cư dân mạng vẫn chưa trả lời.

Diệp Cửu Cửu trực tiếp quyết định chọn nuôi dưỡng, sau này sẽ cho cô bé lột hành tây mỗi ngày.

Nghĩ đến cảnh cô bé vừa khóc vừa rơi ngọc trai, Diệp Cửu Cửu thấy buồn cười, nhưng cũng chỉ là nghĩ đùa thôi, cô không nỡ để đứa trẻ đáng yêu như vậy khóc mỗi ngày, nhiều nhất là mỗi tháng khóc một lần, mà mỗi lần khóc lại kéo dài cả tháng trời.

Diệp Cửu Cửu cố nhịn cười khi nhìn cô bé đáng yêu ấy: "Tiểu Ngư, em thật sự quá lợi hại, chị sẽ làm cho em món bạch tuộc nướng, mực xào hành tây, em có muốn ăn cua không? Nếu em muốn thì chị cũng làm cho."

Diệp Tiểu Ngư gật đầu: "Muốn."

"Đợi chút nhé." Diệp Cửu Cửu đặt chiếc chậu đựng ngọc trai sang một bên, đứng dậy bắt tay vào làm món bạch tuộc. Sau khi sơ chế sạch sẽ, cô cắt một phần thành sợi để xào, một phần để làm bánh bạch tuộc. Tiếp đó, cô cắt các loại rau củ, và ngay khi hoàn thành, liền bắt đầu xào mực với hành tây.