Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu có vấn đề thì cửa hàng của người ta đã sớm đóng cửa rồi, còn đến lượt con tố cáo à, bớt gây chuyện đi, không thì mẹ xử con đấy." Bà Trương lười đôi co với đứa con trai ương bướng của mình, cầm quạt hồng đi ra công viên nhảy múa, chỉ để lại mấy đứa con đứng đó nhìn nhau.
Diệp Cửu Cửu khai trương được mười mấy ngày, thường gặp những vị khách như thế này. Lúc đầu cô còn muốn giải thích rõ ràng, nhưng bây giờ chỉ cần khách trả tiền đàng hoàng là cô không nói gì nữa, dù sao những người thích ăn vẫn sẽ tiếp tục đến thôi.
Cô lại tiếp hai bàn khách quen, bận rộn đến gần bảy giờ tối. Mặt trời dần lặn, người đi ngang qua nhà hàng bên ngoài cũng dần đông hơn.
Tiểu nhân ngư đứng sau cây xanh, áp mặt lên cửa kính nhìn người đi đường bên ngoài, nhỏ giọng hét: "Mọi người mau vào ăn cơm đi, không ăn sẽ đói bụng đấy, mà đói bụng thì chúng ta sẽ không có tiền mua kẹo mút đâu."
Diệp Cửu Cửu đi ngang qua vừa vặn nghe thấy cô bé lẩm bẩm: "Em không cần phải hét to thế, nếu họ muốn ăn sẽ tự vào mà."
Tiểu nhân ngư quay đầu nhìn cô: "Họ quên vào thì sao?”
Diệp Cửu Cửu cười xoa đầu cô bé: "Sẽ không đâu, không ai quên ăn cơm cả, giống như em quên gì thì quên chứ không bao giờ quên ăn đồ ngon đâu."
Tiểu nhân ngư ngây ngô nói: "He he, đồ ăn ngon mà!"
"Chị cũng thấy vậy." Diệp Cửu Cửu vừa dứt lời thì thấy hai người phụ nữ bước vào từ cửa chính, một trong số đó là người phụ nữ cô đã gặp hôm qua.
Chu San đẩy cửa vào rồi chào Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, tôi lại đến rồi."
Diệp Cửu Cửu nhìn người phụ nữ mặt vàng như nghệ, toàn thân u ám mà Chu San kéo theo, cười đáp một tiếng: "Chào mừng."
Tiểu nhân ngư cũng chạy ra, vỗ vỗ chiếc tạp dề nhỏ xinh giống hệt của mình: "Chào mừng ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chu San ồ lên một tiếng: "Đáng yêu thật đấy!"
Tiểu nhân ngư vui vẻ nghiêng đầu cười tít mắt: "Em siêu đáng yêu!"
Người phụ nữ u ám bên cạnh nhìn thấy tiểu nhân ngư đáng yêu mềm mại, trong mắt bỗng có thêm một tia dịu dàng. Giá như mình cũng có một đứa bé đáng yêu như vậy thì tốt biết mấy.
"Mời ngồi." Diệp Cửu Cửu dẫn hai người ngồi vào bàn bốn người ở khu vực bên trong, rồi đưa thực đơn cho họ.
Trước khi đến, Chu San đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng khi nhìn thấy giá cả vẫn hít một hơi lạnh.
Người phụ nữ đi cùng cũng sợ đến biến sắc, ra hiệu cho Chu San, ý bảo: đắt quá, chúng ta đi thôi.
Diệp Cửu Cửu biết mình lại làm người ta phát hoảng rồi, cô nhỏ giọng nhắc nhở: "Hải sản tươi sống, giá cũng sẽ đắt hơn. Nếu hai vị thấy quá đắt thì có thể ngồi nghỉ chân một lát."
"Tôi biết." Nơi Chu San ở có một số bà lão rất hay buôn chuyện, vì vậy cô biết về nhà hàng và giá cả này, chỉ là dù biết trước nhưng vẫn không khỏi giật mình: "Hôm nay không có món súp hôm trước sao?"
Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Hôm nay không có."
"Chắc là tác dụng của các loại hải sản đều tương tự nhau thôi." Chu San lẩm bẩm một câu, sau đó nói với Diệp Cửu Cửu: "Vậy chúng tôi gọi rong biển trộn, ốc xào cay, cá ba răng chua ngọt nhé. Nếu không đủ thì chúng tôi gọi thêm."
"Được, có việc gì thì cứ gọi tôi nhé." Diệp Cửu Cửu rót trà cho hai người, sau đó quay vào bếp bận rộn.
"San San, tôi ra hiệu cho cô mãi mà sao cô vẫn gọi món?" Người phụ nữ đi cùng kéo tay Chu San: "Giá cả quá đắt, một đĩa rong biển trộn mà 88 tệ? Ở chợ rau một cuộn rong biển trộn chỉ có vài đồng, mua một cuộn có thể ăn cả tuần đấy."
Chu San kéo tay chị họ Vương Vân: "Chị, chị hiếm khi đến đây thăm em một lần, em mời chị ăn một bữa cơm còn không được sao?"