Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ăn một bát mì cũng được mà." Vương Vân mặt đầy lo lắng: "Hôm qua Tiểu Lục vẫn còn phải tăng ca, hơn nữa em đang mang thai, cần phải chi tiêu nhiều, nên tiết kiệm được chút nào hay chút đó."
“Anh ấy kiếm tiền không phải để cho em và con tiêu sao?" Trên mặt Chu San tràn đầy nụ cười hạnh phúc: "Hơn nữa chị hiếm khi đến đây một lần, chúng ta xa xỉ một chút cũng không sao."
Cô hạ giọng: "Chị họ, em nói nhỏ cho chị biết nhé, hải sản ở đây có tác dụng an thai cực tốt đó, Tiểu Lục cũng bảo em đến đây nhiều lần."
"Tác dụng an thai?" Vương Vân không hiểu lắm, đây đâu phải bệnh viện, sao có thể giúp an thai được chứ.
"Chị này, em kể chị nghe, hôm kia tối em tan làm về nhà bỗng dưng thấy đau quặn bụng, còn ra cả m.á.u nữa chứ..." Chu San chưa dứt lời, Vương Vân đã sợ tái mét: "Gì cơ? Em không sao chứ? Giờ thế nào rồi?"
"Chị đừng lo, giờ thì ổn rồi ạ." Chu San liếc nhìn hai bàn khách khác, rồi hạ giọng tiếp lời: "Lúc đó Tiểu Lục vẫn đang tăng ca chưa về, em đành tự mình đi bệnh viện. Vừa đi đến cửa hàng này thì em đau quá, suýt ngã quỵ xuống đất."
"Bác chủ quán thấy em khó chịu như vậy, không hề sợ em giả vờ lừa đảo gì cả, trái lại còn mời em vào ngồi đợi Tiểu Lục. Lúc đó bác ấy đang ăn tối, thấy em không khỏe liền múc cho em một bát canh cá đù vàng. Em uống xong thì bụng không còn đau nữa, đi bệnh viện kiểm tra cũng hoàn toàn không có vấn đề gì."
Vương Vân ngẩn người: "Thật thế sao?"
"Thật mà, em lừa chị làm gì?" Chu San khẽ nói: "Tối hôm đó em còn tự mua cá đù vàng về, hôm qua mang về nhà nấu canh nhưng vị không hề giống với hôm đó em uống chút nào, còn bị tanh nữa, em không nuốt nổi một ngụm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vương Vân nhất thời không biết nói gì: "Kỳ diệu đến thế à?"
"Em cũng không biết là trùng hợp hay có lý do gì đặc biệt. Dù sao thì em thấy nó rất ngon miệng." Chu San kéo tay Vương Vân: "Chị này, chẳng phải chị thường xuyên bị sảy thai sao? Em muốn chị đến đây ăn thử vài lần, rồi về nhà bồi bổ thêm, biết đâu lại có thể giữ được con."
"Không dễ như vậy đâu." Vương Vân khẽ thở dài thườn thượt. Cô năm nay ba mươi bốn tuổi, kết hôn với bạn trai đại học đã được bảy năm. Lần đầu mang thai vẫn còn đang đi học, lần thứ hai thấy mình còn trẻ, cộng thêm công việc bận rộn nên không muốn có con.
Lúc đó cô đến bệnh viện huyện để phá thai, thêm nữa là không điều dưỡng cơ thể tốt, đến khi hai năm sau công việc ổn định muốn có con thì mới phát hiện việc mang thai rất khó khăn. Mãi mới có thai lại không giữ được.
Mấy năm nay họ đã đi khám rất nhiều bác sĩ, thử đủ mọi cách nhưng cuối cùng đều không giữ được. Bây giờ cô càng lớn tuổi, mẹ chồng cũng càng ghét bỏ, còn chồng thì...
Vương Vân thở dài, giữa hai hàng lông mày lại thêm một chút u ám và mệt mỏi.
Chu San nghe tiếng thở dài của chị họ, trong lòng cũng không dễ chịu. Mấy năm trước chị ấy xinh đẹp và tự tin bao nhiêu thì hai năm nay lại càng tiều tụy, ít nói bấy nhiêu, cơ thể cũng bị giày vò ngày càng tệ.
Cô rất muốn an ủi chị họ đừng quan tâm đến suy nghĩ của người khác, nhưng cô cũng biết mỗi người có mong muốn khác nhau, chị họ không thông suốt được thì cô cũng không khuyên nổi gì.
Hôm kia buổi tối cô uống canh cá đù vàng, đột nhiên nảy ra một ý, nhất định phải rủ chị họ đến đây thử một lần. Nếu có thể giúp cô giữ được cái thai đó thì chắc chắn cũng có thể giúp chị họ giữ được con sau này: "Chị này, em cũng hỏi thăm bà lão ở viện, bà ấy nói có một bà lão ăn rồi huyết áp cao cũng hạ xuống rõ rệt đấy."