Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi mang hết đồ ăn lên, Diệp Cửu Cửu quay lại bếp tháo khẩu trang đen, mở vòi nước rửa mặt. Vừa cảm thấy mát mẻ đôi chút thì tiểu nhân ngư chạy vào ôm lấy chân cô.
Cô cúi đầu nhìn cô bé: "Sao vậy?"
Tiểu nhân ngư với đôi mắt long lanh nhìn cô: "Em cũng đói rồi."
Diệp Cửu Cửu lau mặt: "Muốn ăn gì?"
Tiểu nhân ngư chỉ vào tủ lạnh ở góc tường: "Muốn ăn mấy viên tròn tròn trong đó."
"Được thôi, chị sẽ làm cho em một bát bún cá viên tôm hùm." Hôm nay Diệp Cửu Cửu làm toàn món hao cơm, thêm vào đó mỗi bàn khách đến đều có sáu bảy tám người, gần như ăn sạch số cơm cô đã nấu.
Cô sợ không đủ cơm nên trực tiếp làm bún gạo, hơn nữa cách này cũng đơn giản và tiện lợi hơn. Cô thực sự đã thấm mệt, không thể xào thêm một món nào nữa.
Tiểu nhân ngư vốn thích ăn cơm, nên không có ý kiến gì, chỉ đưa ra yêu cầu nhỏ duy nhất: "Phải cho hai con tôm lớn."
"Được, cho em hai con béo nhất." Diệp Cửu Cửu múc một ít nước dùng cá vào nồi nhỏ, đợi nước dùng sôi thì cho bún gạo làm thủ công vào luộc chín, rồi gắp ra bát lớn đựng nước dùng. Ngoài ra, cô còn luộc thêm năm viên cá, hai con tôm hùm và vài lá xà lách. Luộc xong, cô xếp ngay ngắn lên trên và rắc thêm vài hạt hành lá xanh biếc.
Diệp Cửu Cửu bưng ra đặt lên bậu cửa sổ, gọi tiểu nhân ngư đang ngồi xổm dưới gốc cây lê đếm kiến: "Xong rồi, nhanh đến ăn đi."
"Xong rồi ạ?" Tiểu nhân ngư đứng dậy chạy về: "Em muốn ra ngoài ăn."
"Vậy thì đi thôi." Diệp Cửu Cửu nắm tay tiểu nhân ngư đi ra ngoài. Vẫn ngồi ở chỗ cũ của mình, đợi cô bé leo lên ghế rồi đưa đũa và thìa cho cô bé: "Ăn chậm thôi nhé, cẩn thận bỏng."
Tiểu nhân ngư gật đầu, múc một viên cá nhẹ nhàng thổi, đợi nguội một chút mới từ từ đưa vào miệng.
Cao Viễn, vừa ăn xong, nhìn thấy bát bún cá viên tôm hùm hải sản của cô bé, bụng bỗng thấy cồn cào như vẫn còn thể ăn thêm một bát nữa: "Chủ quán, bún hải sản này trông ngon quá, sao trong thực đơn lại không có món này?"
Không đợi Diệp Cửu Cửu trả lời, tiểu nhân ngư lập tức ôm chặt lấy bát bún, như thể bảo vệ báu vật: "Là Cửu Cửu làm cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cao Viễn trêu cô bé: "Làm riêng cho em sao? Cho anh một ít được không?"
Tiểu nhân ngư lắc đầu dứt khoát nói không được: "Em ăn."
Cao Viễn nói: "Em không cho anh, anh sẽ cướp."
"Cướp?" Tiểu nhân ngư nắm chặt tay: "Vậy em sẽ đánh anh."
Cao Viễn cười hỏi: "Em đánh thắng anh được sao?"
Tiểu nhân ngư nhìn chiều cao của hai người, lắp bắp nói: "Em, em sẽ bảo anh trai đánh anh."
Cao Viễn xắn tay áo, để lộ bắp tay vạm vỡ: "Em nhìn xem cánh tay anh to thế này, anh trai em cũng không đánh thắng anh được."
Tiểu nhân ngư nhìn cánh tay của Cao Viễn lớn bằng bắp đùi người ta, nhất thời câm nín, anh trai không đánh thắng được sao?
"Bắt nạt trẻ con mà anh thấy vui à?" Chu Chu hất Cao Viễn ra: "Tiểu Ngư bảo bối, chị khỏe như voi, có thể giúp em xử lý anh ta."
Mắt tiểu nhân ngư sáng lên, chị này tốt quá.
Cao Viễn không vui: "Xử lý ai cơ?"
"Có giỏi thì đánh nhau."
"Tôi sợ anh quá cơ." Chu Chu hừ một tiếng, bỏ qua Cao Viễn đi đến chỗ quầy tính tiền ở cửa ra vào của nhà hàng: "Chủ quán ơi, tính tiền."
Diệp Cửu Cửu nhìn hóa đơn: "Một vạn, cảm ơn quý khách đã ủng hộ."
Chu Chu trả tiền xong thì cầm ô đi ra ngoài.
"Cô đợi đấy." Cao Viễn vội vàng trả tiền rồi cũng đi theo: "Có giỏi thì đứng lại đó!"