Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu nghi hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ, nước trong sân đã biến thành dòng sông xiết, những con sóng lớn cuồn cuộn đổ ập vào rãnh thoát nước.

Không biết có phải là ảo giác không, cô thấy mưa tối nay và mưa đêm trước khi tủ lạnh bắt đầu giao hải sản giống nhau, như thể trời bị thủng một lỗ lớn, nước mưa đổ như trút, như muốn nhấn chìm cả thành phố.

Cô nhớ rõ như vậy là vì tối hôm đó trước khi trời mưa, Diệp Cửu Cửu mò mẫm vào tủ lạnh lấy đồ, kết quả không may bị đứt tay. Sau đó cô ngồi bên cửa sổ bôi thuốc, rồi cũng bị một tiếng sấm lớn làm cho giật mình thót tim.

"Sợ tiếng sấm này không?" Diệp Cửu Cửu vừa lau tóc vừa hỏi Tiểu nhân ngư.

"Không sợ đâu ạ." Tiểu nhân ngư trả lời một cách lanh lảnh, rồi nghiêng đầu nhìn cô: "Chị có sợ không? Em sẽ bảo vệ chị!"

"Được, vậy để Tiểu Ngư bảo vệ chị nhé." Diệp Cửu Cửu sấy khô tóc xong xuôi, định bụng leo lên giường nghỉ ngơi. Vừa mới ngồi xuống mép giường, cô chợt nghe thấy tiếng gõ cửa ở cửa sau.

Cô nhìn điện thoại, đã gần mười một giờ đêm rồi.

Đêm hôm khuya khoắt thế này, trời lại đang mưa tầm tã, ai mà đến gõ cửa chứ?

Diệp Cửu Cửu cẩn thận lắng nghe, hình như không nghe thấy ai gọi tên mình. Cô nghi ngờ có lẽ mình nghe nhầm rồi, nhưng đúng lúc cô định mặc kệ thì tiếng gõ cửa ở cửa sau lại vang lên.

"Nửa đêm nửa hôm mà chạy đến gõ cửa thì có chuyện gì thế không biết?" Diệp Cửu Cửu nhíu mày, xỏ giày, cầm ô, bất chấp sấm chớp giật đùng đùng, cô cẩn thận bước đến cửa sau: "Ai đó?"

Diệp Cửu Cửu cẩn thận hé cửa, nhìn qua khe cửa ra con hẻm tối om bên ngoài. Không có ai. Giữa lúc cô còn đang hoang mang, một tia chớp sáng rực loé lên, cô tình cờ nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm, xanh lam như sương khói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngoài trời sấm chớp giật liên hồi, mưa như trút nước.

Mượn ánh chớp chói lòa, Diệp Cửu Cửu nhìn rõ người đàn ông sở hữu đôi mắt xanh lam ấy: một người đàn ông tóc dài mặc áo đen, không cầm ô, cứ thế đứng yên trong màn mưa xối xả, mặc cho nước mưa làm ướt sũng toàn thân.

Một tia chớp khác lại vụt qua, vừa vặn chiếu sáng khuôn mặt tái nhợt nhưng vô cùng lộng lẫy của anh ta.

Đẹp đến kinh tâm động phách.

Nhưng nửa đêm lại nhân lúc trời mưa to mà đến, Diệp Cửu Cửu thấy rất kỳ lạ. Trong đầu cô đột nhiên hiện lên một tiêu đề tin tức: "Đêm khuya tĩnh lặng, mưa gió gào thét, phụ nữ sống một mình c.h.ế.t ngang hẻm."

Cô lập tức phản ứng, định đóng sập cửa lại, nhưng cửa chưa kịp khép đã bị một bàn tay tái nhợt, thon dài chặn đứng.

"Gì thế này?!" Sắc mặt Diệp Cửu Cửu lập tức trở nên tệ hại. Không phải kẻ g.i.ế.c người biến thái đấy chứ?

Cô trực tiếp ném ô, dùng cả hai tay và một chân chống ra ngoài đẩy mạnh, nhưng cô dùng hết sức mà cánh cửa vẫn không nhúc nhích, thậm chí cô còn bị đẩy lùi về phía sau.

Diệp Cửu Cửu trong lòng hoảng sợ vô cùng: "Chúng ta không thù không oán, tha cho tôi đi! Tôi chỉ là một người dân thường, trên có mẹ già dưới có con nhỏ, nghèo đến mức không có gạo mà ăn, tiền đâu mà anh cướp! Anh mau đi đi, tôi đảm bảo sẽ không báo cảnh sát."

Lăng Dư khẽ nhíu mày, giọng lạ lẫm cất lên: "Tôi tìm người."

Tiếng mưa quá lớn, Diệp Cửu Cửu không nghe rõ anh ta nói gì, chỉ vội vàng nói với anh ta: "Anh mau đi đi! Xung quanh đây có rất nhiều người, ra ngoài nhìn thấy anh thì anh không chạy thoát được đâu!"

Trong nhà còn có một đứa trẻ nhỏ, vì an toàn, Diệp Cửu Cửu không dám nói những lời kích động đối phương, chỉ muốn dụ dỗ người này rời đi, như vậy tiểu nhân ngư sẽ được an toàn.