Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thế mà cũng gọi là giỏi rồi sao?" Diệp Cửu Cửu cười, xoa xoa đầu bé con: "Em cứ ngoan ngoãn ở trong nhà nhé, chị ra ngoài đổ rác một lát."

Tiểu nhân ngư gật đầu lia lịa, ngồi ở cửa nhìn Diệp Cửu Cửu cầm ô bước vào màn mưa. Bé con muốn chơi trong mưa, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, đột nhiên nhớ ra hôm trước khi mua quần áo, ông chủ có tặng một thứ, trông giống hệt chiếc ô lớn mà Diệp Cửu Cửu đang cầm.

Cô bé nhanh trí đứng dậy, quay người chạy vào nhà, lục tung túi đồ, nhanh chóng tìm thấy một chiếc ô hình chú vịt vàng nhỏ xinh xắn. Trên ô có hai chân vịt, ở giữa còn in hình chiếc mỏ vịt vàng dẹt, tổng thể màu vàng nhạt cũng rất đáng yêu.

Tiểu nhân ngư bắt chước Diệp Cửu Cửu, giương chiếc ô vịt vàng bé xíu lên, sau đó dựa vào ánh đèn ấm áp mờ ảo từ trong nhà hắt ra, mạnh dạn bước chân vào cơn mưa đang trút xuống như thác. Nước mưa trượt dài theo mép ô chảy ra ngoài. Cô bé nhìn vào khoảng không khô ráo ở giữa ô, mừng rỡ nhảy cẫng lên: "Không bị ướt!"

Tiểu nhân ngư hớn hở nhìn mặt đất ướt đẫm dưới chân. Bé cẩn thận nhấc chân, thử bước lên, và quả nhiên, chân vẫn là chân chứ không biến thành đuôi cá.

Càng nghĩ càng phấn khích, cô bé cứ thế thích thú nhảy cẫng lên liên hồi, nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu.

Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới, cuốn bay chiếc ô về phía sau. Những giọt mưa lạnh buốt ngay lập tức đổ ập vào người cô bé, đôi chân mềm mại trong nháy mắt đã ướt sũng, rồi chớp mắt hóa thành chiếc đuôi cá hồng rực.

Mất đi đôi chân, Tiểu nhân ngư lập tức không đứng vững nữa, bé liền ngồi bệt xuống đất. Cô bé ngơ ngác nhìn chiếc đuôi cá lớn đã trở lại: "Ôi, sao lại biến về rồi chứ?"

Diệp Cửu Cửu từ bên ngoài đi vào vừa kịp nhìn thấy cảnh này, liền bật cười: "Em tự nói xem sao lại biến về?"

Tiểu nhân ngư lắc lắc đuôi, giả vờ ngây ngốc: "Không biết đâu."

"Nhóc con tinh ranh này, làm sao mà lại không biết chứ?" Diệp Cửu Cửu cúi người, bế cô bé ướt sũng đặt vào chậu tắm riêng của bé: "Đã bảo em đừng có chạm vào nước mà không nghe lời, giờ thì hay rồi nhé."

Tiểu nhân ngư cúi đầu: "Em muốn chơi mà, học theo chị đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đây là ô lớn của chị, cái ô nhỏ xíu của em thì có tác dụng gì trong trời mưa to như thế này chứ?" Diệp Cửu Cửu nhìn bé con đang xị mặt: "Hơn nữa lại không có giày đi mưa để bảo vệ, chân chắc chắn sẽ ướt sũng thôi. Bên ngoài còn đang sấm chớp đùng đùng, em còn dám chạy ra giữa trời mưa to thế này à? Em không sợ bị sét đánh thành cá nướng sao hả?"

Tiểu nhân ngư bắt được một thông tin quan trọng: "Giày đi mưa?"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Một loại giày có thể đi trong nước, không bị ướt chân."

Mắt Tiểu nhân ngư sáng lên: "Mua cho em đi!"

"Không có tiền thì em khóc ra ngọc trai, đúng không?"

"... Em đúng là tàn nhẫn với chính mình thật đấy." Diệp Cửu Cửu nhìn bé con có vẻ không vui: "Không cần em phải khóc lóc đâu. Chỉ cần em ngoan ngoãn một chút thôi, ngày mai nếu có thời gian, chúng ta sẽ đi mua."

Bé con vui vẻ "ừ ừ" hai tiếng, miệng nhỏ líu lo: "Em ngoan mà!"

"Ngoan cái nỗi gì? Lén lút chạy ra giữa trời mưa, suýt nữa làm chị sợ c.h.ế.t khiếp đấy biết không?" Diệp Cửu Cửu lau tóc cho Tiểu nhân ngư: "Nhanh đi tắm đi, tắm xong rồi về ngủ."

Bé con "ồ" một tiếng, lầm bầm: "Cửu Cửu dữ quá đi à."

"Không dữ thì làm sao em biết sợ đây?" Diệp Cửu Cửu nhanh chóng tắm rửa cho Tiểu nhân ngư. Chờ đến khi bé con được tắm sạch sẽ, tóc tai khô ráo xong xuôi, cô mới an tâm đi tắm cho mình. Vừa nãy bế Tiểu nhân ngư, tóc và người cô cũng bị ướt nhẹp, cảm giác ướt sũng khắp người thật sự rất khó chịu.

Tắm xong ra ngoài, cô lại liên tục hắt hơi. Diệp Cửu Cửu xoa xoa mũi, đoạn nhìn Tiểu nhân ngư đang nằm dài trên giường nghịch điện thoại. Bé con cũng bị ướt mà, không biết có bị cảm lạnh không nhỉ? Người cá mà cảm lạnh thì phải làm sao? Uống thuốc cảm có tác dụng không đây?

Cô đang miên man suy nghĩ, đột nhiên một tia chớp rạch ngang ngoài cửa sổ, theo sau là tiếng sấm vang trời kinh thiên động địa. Tiếng nổ lớn bất ngờ khiến cô giật mình, làm rơi cả chiếc khăn trên tay.