Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Tiểu Ngư đang lén ăn cá đù vàng, miệng vẫn còn ngậm đầy cá, cô bé gật đầu ừ ừ, giọng nói có chút ngọng nghịu: “Anh trai, đi nghỉ ngơi đi."
Lăng Dư nhìn cô em gái đang ngậm cá của mình.
Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư, cô do dự hỏi: "Anh có muốn ăn không?”
Lăng Dư dời ánh mắt, lắc đầu.
Nhận được câu trả lời này, Diệp Cửu Cửu âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu một người cá xinh đẹp nhường ấy lại ăn hải sản ngay trước mặt cô, Diệp Cửu Cửu thật sự không đành lòng chút nào.
“Anh trai, em đưa anh đi xem tivi nhé." Diệp Tiểu Ngư lại cầm thêm hai con cá đù vàng, sau đó một tay nắm tay anh trai, nhảy chân sáo đi về phía phòng khách: “Anh trai, em nói cho anh biết, tivi này thú vị lắm đấy..."
Sau khi tiễn hai anh em rời đi, Diệp Cửu Cửu bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Hôm nay, lượng hải sản tươi rói về cực kỳ dồi dào, ngoại trừ cá mú và tôm hùm chỉ có năm phần, còn lại đều là mười phần.
Cô để riêng một con tôm hùm định làm cho Tiểu Ngư và anh trai cô bé ăn, thầm cảm ơn biển cả bao la, và cũng cảm ơn hai người cá đã mang đến nguồn nguyên liệu tươi ngon tuyệt vời đến vậy.
Diệp Cửu Cửu bảo ông chủ sắp xếp người mang đồ ăn đến, sau đó lại bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu khác. Bận rộn đến hơn mười giờ, rửa tay xong, cô mang mấy bộ quần áo đã mua sẵn cho Lăng Dư: toàn những chiếc áo phông trắng và đen đơn giản, cơ bản nhất.
Lăng Dư nhận quần áo xong thì vào thay một bộ áo phông trắng cùng quần dài. Trông anh đơn giản hệt một sinh viên mới ra trường, nhưng vẫn toát lên vẻ sạch sẽ và điển trai. Hơn nữa, sắc trắng tinh khôi của trang phục càng tôn lên làn da và đường nét tuấn tú trên gương mặt anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy vào buổi sáng: toàn thân anh ấy trắng, ngay cả đôi chân cũng trắng nõn nà.
Có lẽ dưới đáy biển không có ánh nắng mặt trời, vậy nên người ở đó mới trắng đến thế.
Diệp Cửu Cửu không kìm được mà lại nhìn chằm chằm vào đôi chân Lăng Dư. Từ hôm qua đến giờ, đôi chân này vẫn không hề biến thành đuôi cá. Anh ấy rốt cuộc lợi hại đến mức nào đây? Cô không biết đuôi cá của anh ấy sẽ có màu gì nhỉ, có phải cũng là màu trắng không? Dù sao thì cả người anh ấy cũng trắng đến thế kia mà. Lăng Dư nghi hoặc nhìn cô gái cứ dán mắt vào chân mình: "Hả?"
Diệp Cửu Cửu xấu hổ dời ánh mắt, quay người đi về phía bếp. Cô vẫn nên đi chuẩn bị rong biển trước đã.
Hôm nay, cô định làm món rong biển trộn – món rong biển thường thấy ở các quán đồ Nhật. Cô cắt bỏ phần cuống của rong biển wakame, thái thành sợi rồi ngâm vào nước sạch. Lát nữa, khi khách gọi món, chỉ cần chần sơ qua một chút là được.
Phần lá wakame sau khi cắt bỏ sẽ được dùng để nấu canh cá đù vàng đậu phụ, giúp tăng thêm hương vị đậm đà. Tuyệt đối không để lãng phí bất cứ món quà nào từ biển cả.
Cắt xong rong biển wakame, cô lại kiểm tra lại các món ăn kèm khác, sau đó xem sò điệp và ốc hương đã được rửa sạch vỏ ngoài chưa. Xác nhận không có vấn đề gì, cô đi ra khu vực nhà hàng phía trước, bày khăn trải bàn, xếp bát đĩa, cắm hoa trang trí, sau đó pha sẵn hai ấm trà Long Tỉnh và vắt nước ép trái cây.
Chuẩn bị xong, Diệp Cửu Cửu đi mở cửa. Vừa mở cửa, cô đã thấy Cao Viễn chẳng biết kiếm đâu ra một hàng rào chắn án ngữ ngay trước cửa. Anh ta đứng chình ình phía trong, đối mặt với Chu Chu đang diện váy ngắn và giày cao gót đứng bên ngoài.
Chu Chu không ngờ Cao Viễn lại có thể rào kín lối vào: “Đồ hèn hạ, đồ vô liêm sỉ!"
Cao Viễn: "Tôi chỉ đang phòng ngừa trước, tránh để ai đó lại cướp mất suất đầu tiên của tôi."
Chu Chu: "Hừ, trong marathon, ai về đích trước mới là người chiến thắng, chứ đứng khoanh tay bên cạnh thì lấy đâu ra suất đầu tiên?"