Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu thấy anh không nói gì nữa, đoán rằng anh đã đồng ý, vì vậy cô đặt một vài phần rong biển trộn mới làm, cùng sò huyết hấp trứng vào đĩa, sau đó đưa cho anh: "Đây là đồ ăn của ba bàn khách mới đến, mỗi bàn một phần, cảm ơn nhé."

Lăng Dư: ...

Cô ấy thật sự coi anh là nhân viên tạp vụ rồi sao?

Tiểu Ngư không hiểu gì nhìn anh trai có thể bưng nhiều món ăn cùng một lúc, kích động vỗ tay: "Anh trai lợi hại nhất!"

"Đúng vậy, anh trai em lợi hại nhất." Diệp Cửu Cửu cũng không tiếc lời khen ngợi: "Vất vả rồi."

Bị khen, Lăng Dư khẽ nhướng mày: "... Được thôi, cứ coi như là vì cô đã cưu mang em gái anh, anh sẽ giúp cô lần này vậy."

Diệp Cửu Cửu cười cười nhìn Lăng Dư bưng đồ ăn đi ra ngoài. Anh chàng người cá này cũng thật dễ dỗ dành.

Khi Lăng Dư đi ra, Cao Viễn vẫn còn ngây người ở đó: "Sao lại là con trai? Tôi đang mơ phải không?"

Lý Lâm cắt ngang lời tự an ủi của hắn ta: "Anh không mơ đâu, chính là con trai, anh ta còn có yết hầu kìa."

Cao Viễn vẫn không tin: "Cái khuôn mặt đó cũng không giống con trai chút nào."

Lý Lâm giải thích: "Thực ra nhìn kỹ thì khuôn mặt đó đúng là của con trai, chỉ là anh ta quá đẹp, cộng thêm mái tóc dài nên anh vô thức bỏ qua nhiều chi tiết thôi."

"Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, cũng giống như rất nhiều người tóc ngắn, n.g.ự.c lép cũng không nhất định là con trai đâu. Thế giới này kỳ diệu như vậy đấy."

Cao Viễn: "... Không hề an ủi được tôi chút nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ôi trời ơi, tôi lại thất tình rồi!"

Khách ở các bàn khác cũng phát hiện ra Lăng Dư có dung mạo xuất chúng, đặc biệt là các khách nữ càng nhìn anh không chớp mắt, hận không thể xông thẳng đến "nuốt chửng" anh.

Chu Chu cũng rất động lòng, tìm một cái cớ gọi Lăng Dư đang chuẩn bị đi tới: "Anh đẹp trai ơi, tôi muốn gọi thêm món."

Lăng Dư nhìn cô ta: "Gì?"

Giọng nói này cũng hay quá đi chứ, trong trẻo thanh mát nhưng lại bí ẩn quyến rũ như biển cả vậy. Dù đã nghe qua rất nhiều giọng nói hay nhưng Chu Chu vẫn không nhịn được mà say đắm, thật sự quá quyến rũ!

“Anh đẹp trai ơi, cho tôi thêm một suất sushi trứng cá chuồn cá ngừ nữa nhé.” Chu Chu khẽ thu lại vẻ mặt, sợ làm chàng trai đẹp trai kia hoảng sợ: "Anh mới đến đây à? Trông anh đẹp trai quá, ngoại hình cũng rất chuẩn, đặc biệt hợp làm diễn viên đó. Em có thể giới thiệu anh đến một công ty giải trí rất nổi tiếng. Hay là mình trao đổi số điện thoại, khi nào bên đó liên hệ xong, em sẽ gọi cho anh nhé?”

“Anh đẹp trai, em cũng quen một quản lý người mẫu cực đỉnh, mình kết bạn nhé.” Một khách nữ ở bàn bên cạnh cũng lập tức tiến tới.

"Công ty em đang tìm người đại diện hình ảnh, thấy anh rất hợp, mình trao đổi liên lạc để nói chuyện thêm được không ạ?”

Lăng Dư chau mày, nhìn đám người như bầy cá đang vây lấy mình mà tán tỉnh, anh lập tức quay người, nhanh chóng lẩn vào bếp. Anh sợ mình sẽ không kìm được mà xù lông với họ.

Trong bếp, Diệp Cửu Cửu không hề để tâm đến vẻ mặt khó ở của Lăng Dư. Cô vẫn đang tập trung cuộn sushi. Tiểu Ngư kiễng chân nằm bò trên quầy bạc, mắt dán chặt vào những hạt trứng cá chuồn mặn mặn béo ngậy, miệng đã ứa nước miếng. "Cửu Cửu, cái này là gì?"

Diệp Cửu Cửu đáp: "Sushi trứng cá chuồn cá ngừ đó em."

“Ăn ngon không ạ?” Không đợi Diệp Cửu Cửu trả lời, Tiểu Ngư đã tự mình sắp xếp bước tiếp theo: "Em nếm thử cho chị nhé, phải ngon thì mình mới đưa cho khách ăn được chứ!”

“Được thôi, em cứ thử đi.” Diệp Cửu Cửu lấy riêng một phần ra đĩa, đưa cho Tiểu Ngư: “Nếu thấy ngon thì nói chị biết nhé.”

“He he—” Tiểu Ngư khúc khích cười, vẻ mặt đắc ý ra mặt, sau đó không kịp chờ đợi, liền cầm lấy một miếng sushi trứng cá chuồn đầy ắp, há miệng to nhét vào. Trứng cá chuồn có vị mặn nhẹ, hòa quyện chút ngọt thanh, lại dai giòn sần sật. Cắn một miếng, như có vô vàn hạt nhỏ đồng loạt nổ tung trong khoang miệng: Bùm! Bùm! Bùm!—