Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được thôi." Diệp Cửu Cửu cũng không cưỡng ép: "Món ngon tuyệt đỉnh như vậy mà em không chịu thử, vậy để chị ăn một mình vậy."

Cô vừa nói vừa đưa hai phần tàu hủ về phía hai người kia, sau đó tự mình thưởng thức một phần tàu hủ cay thơm và đậu phụ thối kèm nước chấm. Đậu phụ thối lúc đầu ngửi có hơi hôi nhưng ngửi kỹ một chút thì có thể ngửi thấy mùi thơm lừng đến mê người.

Cô nếm thử một miếng đậu phụ thối, bên ngoài chiên giòn không cháy, bên trong mềm mịn thơm ngon, lại thêm mùi vị của lá rau mùi, ngò gai. Mùi vị tuy nồng đậm nhưng lại hòa quyện hoàn hảo, quả đúng là cách thưởng thức đậu phụ thối đỉnh cao: "Thực sự rất ngon."

Tiểu Ngư đang ăn tàu hủ nhìn đậu phụ thối một cách kỳ lạ, thứ hôi hôi như vậy mà thực sự rất ngon sao?

Diệp Cửu Cửu nhìn hai người, hỏi: "Hai đứa có muốn nếm thử không?"

Tiểu Ngư lắc đầu như trống bỏi, Lăng Dư cũng ra vẻ kháng cự.

"Tiếc thật đấy, hai đứa đã bỏ lỡ món đậu phụ ngon nhất trần đời rồi." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa ăn thêm một miếng, đang chuẩn bị ăn miếng thứ ba thì nghe thấy tiếng cửa ở lối vào bị đẩy ra.

Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài, thấy một bà lão lưng còng. Cô vội vàng đứng dậy đi đến cửa mở cửa: "Bà ơi, có chuyện gì không ạ?"

Bà lão xách trên tay một túi ni lông cỡ lớn, bên trong đựng đầy giấy các-tông và chai nhựa đã được rửa sạch sẽ, có thể thấy bà cụ là người sạch sẽ.

Diệp Cửu Cửu cứ tưởng bà cụ đến xin giấy các-tông phế liệu: "Bà ơi, cháu không có giấy các-tông đâu ạ."

"Bà không đến xin giấy các-tông." Bà lão e thẹn cười: "Bà chỉ muốn hỏi, đồ ăn ở đây có thể mua về nhà ăn không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Không hỗ trợ đóng gói mang về ạ." Diệp Cửu Cửu không có chính sách đóng gói mang về. Lần duy nhất cô chấp nhận là cho Trương Hân, nhưng đó là do cô ấy ăn còn thừa một nửa nên mới miễn cưỡng đồng ý. Sau đó nghĩ lại thấy không ổn chút nào. Thứ nhất, trời nóng, để lâu dễ hỏng; thứ hai, sợ có người lợi dụng chuyện này làm phiền. Vì vậy sau đó cô đã từ chối những người khác muốn đóng gói mang về.

Bà lão rất thất vọng: "Không được sao?"

"Trời nắng nóng, đồ ăn rất dễ bị hỏng." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Nếu bà muốn thử đồ ăn ở đây, có thể vào trực tiếp để ăn."

Bà lão cười nói: "Bà muốn mua cho con gái ở nhà ăn, nhưng nó không thể đến đây được."

Diệp Cửu Cửu không rõ hoàn cảnh gia đình của bà cụ, cũng không tiện hỏi sâu, đành nhẹ giọng nói: "Nếu muốn thử thì vẫn phải đến đây, chắc chắn hương vị khi đóng gói mang về sẽ không thể ngon bằng khi thưởng thức tại đây."

"Bà hiểu rồi, vậy bà về thử nghĩ cách đưa con gái đến đây nhé." Bà lão không ép buộc, lặng lẽ lui ra ngoài, sau đó bước chân chậm rãi về phía con hẻm nhỏ phía sau.

Diệp Cửu Cửu nhìn theo bóng lưng bà, trong lòng có chút trăn trở khó tả. Nhưng hải sản ở đây của cô đều được để trong tủ lạnh đặc biệt, lấy ra ngoài chắc chắn không ngon bằng ăn ở cửa hàng. Để đảm bảo danh tiếng của cửa hàng, cô vẫn chỉ có thể từ chối bà.

Cô đóng cửa kính, quay người lại, cô thấy tiểu nhân ngư đang vội vàng lau miệng, vẻ mặt hoảng hốt: "Làm sao vậy?"

Tiểu nhân ngư giật mình, vội che miệng rồi lắc đầu lia lịa.

"Thực sự không có?" Diệp Cửu Cửu vừa ngồi xuống, chỉ một giây sau đã phát hiện miếng đậu phụ thối cô vừa ăn được hai miếng giờ chỉ còn lại một nửa. Cô nhướng mày: "Ơ, đậu phụ thối của chị đâu rồi?"

Tiểu Ngư nuốt vội miếng đậu phụ thối trong miệng, lí nhí đáp: "Em... em không biết ạ."