Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông dẫn đầu bước vào, tươi cười chào Diệp Cửu Cửu: "Cô chủ quán, cô còn nhớ tôi không nhỉ?"
Mỗi ngày quán chỉ đón khoảng ba mươi mấy lượt khách, Diệp Cửu Cửu đương nhiên nhận ra người đàn ông trước mặt. Cô gật đầu: "Nhớ chứ."
Người đàn ông tự tin hỏi: "Cô chủ quán, cô có thấy tôi có gì khác không nào?"
Trước đây, chỉ có Cao Viễn mới hỏi cô kiểu như vậy. Diệp Cửu Cửu nhìn lên đỉnh đầu anh ta. Lần trước cô thấy anh ta hơi hói, hôm nay thì da đầu đã lốm đốm đen lại rồi. Chẳng lẽ hải sản nhà cô còn có tác dụng chống rụng tóc sao?
Diệp Cửu Cửu chợt nhớ ra, nửa tháng gần đây khi chải đầu, cô dường như chẳng rụng một sợi tóc nào cả. Nhưng cô vốn khiêm tốn, nhất định sẽ không hùa theo lời anh ta. Cô cố ý hỏi ngược lại: "Anh đi cấy tóc về rồi à?"
"Không có." Người đàn ông cười, xoa đầu: "Tuần trước tôi đến ăn hải sản ở đây, về nhà da đầu hơi ngứa, cứ tưởng bị dị ứng. Ai dè, chỉ hai ngày sau, tóc đã bắt đầu nhú ra. Cô chủ quán, hải sản nhà cô đúng là quá đỉnh, còn hiệu quả hơn cả dầu gội mọc tóc từ gừng ấy chứ." Người đàn ông cười tươi, chỉ vào sáu người đàn ông hói đầu đằng sau: "Mấy người này đều là đồng nghiệp và bạn bè của tôi, họ cũng muốn đến để được mọc tóc đây ạ."
Diệp Cửu Cửu há hốc miệng nhìn những người đàn ông hói đầu này. Một người trông có vẻ đã bốn năm mươi tuổi rồi, nang tóc đã c.h.ế.t hết rồi mà vẫn còn đến góp vui sao?
Nhưng khách đến là thượng đế, vậy nên vẫn phải tiếp đón tử tế thôi.
Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho đối phương. Thấy giá trên thực đơn khá chát, nhưng nghĩ bụng một lần đi cấy tóc cũng phải tốn mấy chục nghìn bạc, mấy người liền quyết định chơi lớn: "Chúng tôi đông người, cứ gọi hết đi!"
Những người khác cũng không có ý kiến gì, để có một mái tóc dày, họ thà chi tiền mua thuốc tiên mọc tóc còn hơn: "Được thôi."
Sau khi bàn này gọi hết đồ, trên thực đơn chỉ còn lại rong biển, một ít ngao, ốc hương và cá nục phi lê. Diệp Cửu Cửu vội vàng treo biển báo "hết hàng" ngay trước cửa, tránh để khách quen vào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Treo xong, Diệp Cửu Cửu quay lại bếp làm đồ ăn, chỉ để lại một mình Diệp Tiểu Ngư ngồi trên bàn ăn kẹo bông.
Những người đầu hói bên cạnh thấy cô bé dễ thương, không nhịn được trêu chọc: "Cháu bé, cháu đang ăn gì vậy?"
Diệp Tiểu Ngư l.i.ế.m cây kẹo mút, giọng nói mềm mại: "Kẹo mút."
Mấy chú đầu hói cười hì hì trêu cô bé: "Cho các chú nếm thử một miếng được không?"
Diệp Tiểu Ngư nghiêng đầu nhìn những người đầu hói này, lại nhìn cây kẹo mút có hình dạng giống hệt cái đầu tròn của họ, nhe răng rồi cắn kêu rắc rắc.
Mấy chú đầu hói không hiểu sao lại thấy rùng mình, cứ có cảm giác nếu dám động vào cây kẹo mút đó, chắc chắn cái đầu tròn của họ sẽ thành miếng tiếp theo của cô bé.
Diệp Tiểu Ngư đắc ý cười xấu xa, vịn vào thành ghế, nhảy phịch xuống. Cô bé quay phắt người, ba chân bốn cẳng chạy vào bếp. Vừa vào đến nơi, Tiểu Ngư lập tức xị mặt ra, tủi thân ôm chặt lấy đôi chân dài miên man của Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, bọn họ muốn cướp kẹo của em."
Diệp Cửu Cửu đang chiên cá đù vàng thì ngẩn ra: "Ai chứ?"
Diệp Tiểu Ngư tức giận mách lẻo: "Mấy chú đầu trọc kỳ quặc đó ạ."
Diệp Cửu Cửu tay cầm xẻng, thoăn thoắt lật những miếng cá đù vàng thơm giòn trên chảo: "Họ trêu em thôi mà."
"Thật không ạ?" Diệp Tiểu Ngư tủi thân nói: "Nhưng em đã bị dọa đến mức nhai nát rồi, còn chưa kịp nếm thử đã nuốt xuống mất rồi."
"..." Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn cô bé đang cố gắng lừa mình: "Không sao, nếm được hay không thì cũng vào bụng em rồi."