Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Tiểu Ngư nhìn chằm chằm vào bàn ăn bày biện đủ món: giấm chua, mực xào, cá tuyết hấp, thạch sụn, một con cua hoàng hậu hấp cùng một bát canh lớn nấu xương cá tuyết với ngô và rong biển. "Nhiều quá!"

"Không phải em nói đói rồi sao? Ăn no rồi sẽ hết đói thôi." Diệp Cửu Cửu gắp một đoạn đuôi cá còn hằn vết răng vào bát canh của con bé. "Nào, dấu răng của em đây."

"He he, vừa y luôn!" Diệp Tiểu Ngư cúi đầu cắn miếng đuôi cá. Vết răng vừa rồi khớp đến lạ, lại còn dễ dàng kẹp chặt. Con bé vừa cắn vừa lắc lư cái đuôi cá: "Cửu Cửu ơi, em lại có thêm một cái đuôi nữa này!"

"Cá mà hai đuôi thì đáng sợ quá đi mất." Diệp Cửu Cửu uống một ngụm canh cá để trấn tĩnh.

Tiểu nhân ngư nuốt cả đuôi cá lẫn xương vào miệng. Nuốt xong, con bé lau miệng rồi nói: "Cửu Cửu đúng là đồ nhát gan!"

Diệp Cửu Cửu khẽ hừ mũi. "Ừ, chị nhát gan đấy. Vậy lát nữa chị sẽ không làm chân gà sốt cay cho em đâu."

Tiểu nhân ngư lập tức thay đổi thái độ. "Cửu Cửu không phải đồ nhát gan đâu!"

Diệp Cửu Cửu cười khẽ. "Vậy ai mới là đồ nhát gan đây?"

Tiểu nhân ngư quay đầu nhìn anh trai mình.

Lăng Dư ngẩng đầu nhìn con bé.

Thấy anh trai không nói gì, tiểu nhân ngư đã sợ sệt. Con bé cười trừ, rụt cổ lại, rồi khum khum ngón tay chỉ vào mình. "Em... em mới là đồ nhát gan."

Diệp Cửu Cửu bật cười phá lên. "Không ngờ Tiểu Ngư lại biết điều đến thế, đúng là một đứa trẻ thông minh mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Tiểu Ngư có vẻ chưa hiểu lắm, nhưng vẫn tự hào "Ừm" một tiếng. "Em thông minh mà."

Diệp Cửu Cửu che miệng cười khúc khích. Sao con bé lại đáng yêu đến vậy chứ?

Lăng Dư khẽ mím môi, thầm nghĩ con bé càng ngày càng tinh quái.

Tiểu nhân ngư cũng "he he" hai tiếng, sau đó vui vẻ ăn chân mực giòn cay một cách ngon lành. Một miếng chân mực, một miếng cơm, con bé ăn rất phấn khởi.

Ăn xong, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp bếp núc. Sau khi mọi thứ sạch sẽ, cô lấy những chiếc chân gà đã ngâm ba tiếng trong tủ lạnh ra. Tất cả đều đã ngâm cho phồng lên, trông như da hổ. Cô vớt ra để ráo nước, sau đó bắc nồi lên bếp, cho vào đó các loại gia vị thường dùng để ướp như đại hồi, ớt, thảo quả, quế. Thêm nước lọc, đun sôi rồi vớt bỏ bã gia vị. Sau đó cho đường phèn vào đun sôi mười phút. Khi đường đã tan chảy hoàn toàn, cô đổ chân gà vào, hầm nhỏ lửa trong khoảng hai mươi phút.

Trong suốt quá trình đun, mùi thơm không ngừng tỏa ra, quyến rũ đến mức Diệp Cửu Cửu chỉ muốn nếm thử ngay lập tức. Cô l.i.ế.m môi, nhìn nước sốt đang sôi sùng sục. Cô thầm nghĩ, sớm biết vậy hôm qua nên mua thêm ít chân gà, chân vịt, cổ vịt, xương vịt về làm một nồi đồ kho, vừa nghỉ ngơi vừa xem phim vừa nhấm nháp thì còn gì tuyệt vời hơn!

Không chỉ mình cô thèm, cả tiểu nhân ngư đang ngủ mơ màng cũng bị mùi thơm này đánh thức. Con bé lật người ngồi bật dậy, hít hà lấy hít để. Khi nhận ra mùi thơm ngào ngạt đang tỏa ra từ bếp, con bé lập tức không ngủ được nữa.

Con bé nắm lấy mép giường, nhanh chóng lật người xuống. Đi đôi dép lỗ màu hồng, nó lao nhanh về phía bếp, vừa chạy vừa hét lớn: "Cửu Cửu ơi, chị đang làm gì vậy—"

"Làm chân gà sốt cay đấy." Diệp Cửu Cửu dựa khung cửa nhìn đứa trẻ đang chạy tới. "Em tỉnh rồi sao?"

"Em ngửi thấy mùi thơm nên tỉnh ạ." Tiểu nhân ngư chạy đến trước mặt cô. Đang định bước lên bậc thềm thì con bé đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy từ trong phòng tắm của cô. Con bé nghi ngờ nhìn về phía đó.

Mùi hương đặc trưng của anh trai phảng phất trong không khí khiến mắt tiểu nhân ngư sáng rực lên. Con bé quay phắt người chạy về phía phòng tắm, đồng thời hét lớn vào bên trong: "Anh ơi, anh đang tắm à?"

Một người cá trưởng thành đang tắm ư?

Diệp Cửu Cửu lập tức cảm thấy hứng thú. Liệu cô có thể nhìn trộm xem đuôi của Lăng Dư rốt cuộc có màu gì không?