Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách hàng tò mò khi lần này lại là Diệp Cửu Cửu mang đồ ăn ra: "Chủ quán, anh chàng đẹp trai kia đâu rồi?"

Diệp Cửu Cửu đặt đồ ăn cho mọi người: "Anh ấy về nghỉ rồi."

Khách hàng: "Nghỉ rồi sao? Tôi cứ tưởng bị chúng tôi dọa sợ chứ."

"Thực sự có hơi bị dọa sợ chút." Diệp Cửu Cửu khẽ cười, đỡ lời cho Lăng Dư: "Anh ấy mới đến đây, mọi người đừng trêu anh ấy nữa."

Khách hàng cười đáp "ừm" một tiếng: "Chúng tôi nghe lời chủ quán."

Diệp Cửu Cửu cũng cười, khéo léo chuyển chủ đề: "Món ăn hôm qua mọi người thấy thế nào?"

Cao Viễn luôn là người ủng hộ nhiệt tình nhất: "Ngày nào cũng ngon tuyệt cú mèo!"

"Chúng tôi ăn cũng rất ngon." Con dâu bà lão Trương ngồi đây được một lúc, cảm thấy bụng lạnh buốt đã ấm áp hơn nhiều, cũng không còn đau lắm: "Hơn nữa có thêm nhân viên phục vụ, cảm giác tốc độ lên món cũng nhanh hơn rất nhiều."

"Mọi người thích là tốt rồi." Diệp Cửu Cửu xác nhận không có vấn đề gì rồi quay về bếp dọn dẹp. Dọn gần xong thì Cao Viễn và những người khác cũng đã ăn xong, đến tính tiền.

Sau khi tính tiền, Diệp Cửu Cửu nhắc nhở mọi người chú ý an toàn, cẩn thận trên đường về.

"Cảm ơn chủ quán!" Cao Viễn và những người khác cảm ơn rồi đi dọc theo con hẻm chỉ có vài ngọn đèn đêm mờ ảo.

Không lâu sau, mấy vị khách khác cũng lần lượt tính tiền rời đi, nhà hàng lại trở nên tĩnh lặng.

Diệp Cửu Cửu gọi đồ ăn ngoài rồi bắt đầu dọn dẹp bếp. Dọn được một nửa thì điện thoại reo, cô bảo Lăng Dư ra cửa nhà hàng lấy đồ ăn ngoài.

Lăng Dư lấy đồ ăn ngoài vào, mượn ánh đèn sáng trong nhà nhìn tờ hóa đơn dán trên đó, không chắc chắn lắm mà đọc: "Đậu phụ nướng cay đặc biệt 138? Giò heo nướng 352? Đồ nướng tổng hợp 88?”

Diệp Tiểu Ngư cố gắng nhón chân muốn xem anh đang xem gì: "Anh đang xem gì vậy? Em cũng muốn xem."

"Xem chữ." Lăng Dư một tay bế em gái lên đặt lên ghế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Tiểu Ngư khó chịu giãy giụa hai cái, nhưng thấy vô ích thì ngoan ngoãn để anh trai bế: "Chữ gì vậy?"

Lăng Dư đẩy tờ hóa đơn cho cô bé: "Tự xem đi."

Diệp Tiểu Ngư khẽ "ồ" một tiếng mềm mại, cúi đầu chăm chú nhìn những chữ trên đó. Đây là gì vậy nhỉ?

"Xem gì vậy?" Diệp Cửu Cửu cầm bát đũa, một đĩa chân gà hấp và một bát nhỏ cà chua bi ra.

Diệp Tiểu Ngư trả lời bằng giọng ngây thơ: "Xem chữ ạ."

"Biết không?"

"Không biết."

"Không biết mà xem chăm chú thế?" Diệp Cửu Cửu đặt bát đũa xuống, sau đó mở đồ ăn ngoài ra bày ở giữa bàn, rồi gắp cho cô bé một miếng giò heo giòn tan: "Nếm thử xem?"

Diệp Tiểu Ngư đang ngậm cà chua bi trong miệng, hỏi không rõ lời: "Cái này là gì?"

"Là giò heo, chính là chân heo đó." Diệp Cửu Cửu nói với cô bé: "Giống như chân gà vậy."

Diệp Tiểu Ngư cầm một miếng giò heo lên xem kỹ một lúc: "Vậy tại sao không gọi là chân heo?"

"Vì nó không giống chân gà." Diệp Cửu Cửu khéo léo ghép tạm những miếng giò heo trong hộp lại với nhau, để cô bé có thể nhìn trực quan hơn hình dạng của giò heo: "Em xem, nó trông đại khái như thế này này."

Diệp Tiểu Ngư hiểu ra: "Nó không có móng vuốt."

"Đúng vậy, nên gọi là giò heo." Diệp Cửu Cửu đưa cô bé thử xem có thích không, nếu hợp khẩu vị thì hôm khác cô sẽ tự mua về làm.

Cô bé cắn một miếng giò heo nướng giòn rụm, mùi thì là thơm lừng xộc thẳng vào mũi, thơm đến nỗi đôi mắt xanh biếc của cô bé sáng bừng.

Cô bé dùng sức xé lớp vỏ ngoài giòn tan mà không hề ngấy, ăn phần bên trong mềm mại lại dai dai, ngon miệng đến mức cô bé liên tục cắn thêm vài miếng nữa.