Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rau câu xào tỏi/88
Sò điệp hấp trứng/188
Cá thu Nhật nướng mật ong/388
Cá mú đen kho tộ sốt ma-la đặc biệt/488
Cá mú xanh om đậu phụ nồi đất/588
Sò điệp Nhật áp chảo kiểu Pháp/688
Sashimi hải sâm/1288
Tôm hùm hoa hồng nướng phô mai/5888
Cua nhện hấp/12888
Tôm hùm hoa hồng và cua nhện chỉ có năm suất, còn lại đều là mười suất. Ngoài ra, Diệp Cửu Cửu còn để riêng ba con cá mú, hai con hải sâm, một con cá thu Nhật cùng một ít sò điệp Nhật và rau câu cho hai anh em người cá ăn.
Diệp Cửu Cửu viết xong, cô đưa máy tính bảng cho anh: "Thực ra anh không cần viết tay đâu, chỉ cần bấm vào dấu cộng (+) ở phía sau, sau đó viết số bàn là được."
Lăng Dư gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
"Có thể tiếp tục học cái này." Diệp Cửu Cửu mở video dạy chữ cho anh, cô không nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy anh biết thêm chút chữ thì gọi món sẽ tiện hơn.
Lăng Dư gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu còn chưa biết mình đã tự đào một cái hố lớn cho bản thân. Sau khi dặn dò xong, cô đi chuẩn bị thức ăn, dọn dẹp nhà hàng sạch sẽ rồi bắt đầu mở cửa. Khách đầu tiên sau khi mở cửa lại là hai vị khách sộp quen thuộc: Chu Chu và Cao Viễn.
Hôm nay hai người đứng thẳng tắp ở cửa nhưng chẳng nói lời nào, trông cứ như người lạ.
"Vào đi." Diệp Cửu Cửu chào đón, mời cả hai vào ngồi: "Cao Viễn, hôm nay anh lại trốn việc à?"
"Hoàn thành dự án rồi, thời gian rảnh rang." Cao Viễn cười rồi ngồi xuống: "Chủ quán, hôm nay có món gì mới?"
Diệp Cửu Cửu đọc liền một hơi thực đơn: "Rau câu xào tỏi, sò điệp hấp trứng, cá mú đen kho tộ sốt cay tê đặc biệt, cá thu Nhật nướng mật ong, cá mú xanh om đậu phụ trong nồi đất, sò điệp Nhật áp chảo kiểu Pháp, sashimi hải sâm, tôm hùm hoa hồng nướng phô mai, cua nhện hấp."
"Thực sự có tôm hùm hoa hồng và cua nhện sao?" Cao Viễn thực sự phục sát đất chủ quán, tài tình đến mức kiếm đâu ra mấy loại hải sản quý hiếm thế này: "Tôi muốn mỗi thứ một phần, ngoài ra tôi còn muốn cá kho tộ sốt đậu đen, sashimi hải sâm."
Chu Chu ở bên cạnh nghe cũng xuýt xoa thèm thuồng: "Tôi cũng muốn những món này, tôi còn muốn một phần cá thu Nhật, tôi thích ăn cá thu Nhật nướng mật ong này lắm."
"Tôm hùm hoa hồng, cua nhện và cá mú nướng đều là loại lớn, mỗi con nặng khoảng bốn năm cân, hai người không thể nào ăn hết nổi đâu." Diệp Cửu Cửu thừa biết khẩu phần ăn của hai người này. Một người giỏi lắm cũng chỉ xử lý hết tôm hùm hoa hồng và cua nhện, còn lại thì đừng hòng.
Chu Chu nói: "Nhưng tôi muốn ăn hết."
"Chủ quán, hôm kia tôi và bạn tôi đi ăn cá nướng, trước đây thấy rất ngon, bây giờ ăn lại thấy rất tanh, không ngon bằng ở đây của cô chút nào. Hôm nay nếu tôi không được ăn, về nhà ngủ không yên giấc." Cao Viễn chắp tay vái lạy: "Chủ quán ơi, cầu xin cô đó, cho tôi gọi món đi mà!"
"Khẩu phần thực sự rất lớn, ăn không hết thì phí phạm lắm. Theo tôi thì hai người ghép bàn đi, như vậy có thể gọi thêm một số món mà cả hai muốn ăn." Diệp Cửu Cửu cũng có thể nhàn hơn chút đỉnh.
Chu Chu vô thức há miệng, buột miệng thốt ra: "Không đời nào tôi ghép bàn với cái tên này!"
Cao Viễn cũng chẳng thiết gì. Nếu hôm nay Lý Lâm cùng mấy người kia không bận việc thì hắn đã chẳng phải ăn một mình rồi!
Diệp Cửu Cửu chỉ nhún vai: "Vậy thì gọi ít thôi, ăn không hết thì phí phạm lắm."
"Nhưng tôi lại muốn ăn hết." Cao Viễn hít một hơi thật sâu, sau đó hạ giọng thì thầm với Chu Chu: "Người đẹp ơi, hay là chúng ta ngồi chung bàn đi, tôi thèm cái món cá nướng này lắm rồi!"