Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Trân: "Mẹ ơi, đừng lãng phí tiền nữa."

Bà lão: "Chỉ cần con khỏe lại, mẹ có bỏ bao nhiêu tiền cũng cam lòng."

Nghe người mẹ kiên quyết không chịu từ bỏ mình, Tiểu Trân ôm lấy mẹ khóc nức nở: "Mẹ..."

"Bà ngoại, mẹ đừng khóc." Đông Đông đang chơi bên cạnh cũng chạy đến ôm chặt lấy hai người. Bà cháu ba người ôm nhau khóc, tiếng khóc át cả tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài cửa sổ.

Sân nhà Diệp Cửu Cửu ngập tràn cây cối xanh tốt, tiếng côn trùng rả rích cũng vang lên khắp nơi. Tiểu Ngư một tay cầm hộp sữa chua, thoăn thoắt chạy khắp sân. Thỉnh thoảng, cô bé lại dừng lại, hướng về phía bụi cây rậm rạp mà quát lớn: "Mấy con ve này, ồn ào quá! Im ngay đi, không thì ta cho bọn mi uống sữa chua hết đó!"

Diệp Cửu Cửu đang ngồi dưới mái hiên ăn nho, suýt phì cười đến nghẹn: "Muỗi không uống sữa chua, chúng chỉ uống m.á.u thôi. Nếu em không vào nhà, bọn chúng sẽ cắn em đấy."

"Em không sợ." Tiểu Ngư dù miệng vẫn nói không sợ, nhưng chân lại thoăn thoắt chạy về chẳng hề chậm chút nào. Cô bé chạy đến gần, nhìn điện thoại của Diệp Cửu Cửu, trên màn hình đang phát video hướng dẫn làm món tôm nhồi nấm mỡ.

Tiểu Ngư ngó sang video dạy chữ mà Lăng Dư đang xem, nhưng rồi lại thấy video bên chị Cửu Cửu có vẻ thú vị hơn hẳn. Cô bé bước những bước nhỏ xíu đến bên Diệp Cửu Cửu, dán mắt vào những con tôm nhồi màu sắc hấp dẫn trên video: "Muốn ăn cái này."

Diệp Cửu Cửu nhìn người trong video ăn rất ngon lành, cũng thấy thèm thuồng: "Nếu ngày mai có tôm thì chị làm cho em."

"Chắc chắn có!" Tiểu Ngư l.i.ế.m nắp sữa chua: "Biển cả chắc chắn sẽ ban tặng chúng ta rất nhiều tôm lớn, to hơn cả em nữa cơ."

Diệp Cửu Cửu đánh giá Tiểu Ngư một chút, không khỏi bật cười. Nấm mỡ chắc nấm mỡ cũng chẳng nhét vừa con tôm lớn bằng cô bé.

Cô lại tiếp tục xem cách làm các loại hải sản khác, Tiểu Ngư chỉ chăm chú nhìn chằm chằm, thỉnh thoảng lại thốt lên một câu "ngon" đầy thèm thuồng.

Đang say sưa theo dõi thì tiếng Lăng Dư vang lên gọi Tiểu Ngư. Tiểu Ngư còn chưa biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, nhảy tưng tưng chạy đến bên anh trai, cái giọng ngây thơ vang lên: "Anh trai gọi em ạ?"

Lăng Dư: "Dạy em nhận mặt chữ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"...Vừa nghe đến chuyện học chữ, Tiểu Ngư sợ đến mức quay người định bỏ chạy, nhưng đã bị anh trai tóm lại ngay lập tức. Cô bé nhìn anh trai với ánh mắt ngơ ngác, lí nhí thanh minh đầy "thông minh": "Nhưng mà em vẫn còn bé tí mà."

"Không còn nhỏ nữa." Nếu không phải vì sự cố ngoài ý muốn mà kẹt lại nơi này, cô bé hẳn đã được đưa đến học viện trong tộc để học chữ rồi. Lăng Dư, tạm thời chưa biết khi nào có thể trở về, đành phải tự mình kèm cặp cô bé.

Lăng Dư kéo Tiểu Ngư ngồi phịch xuống ghế: "Học xong rồi mới được ngủ."

Tiểu Ngư: "Chị Cửu Cửu nói không ngủ sẽ không cao đâu."

"Em không phải cô ấy." Lăng Dư ấn Tiểu Ngư ngồi xuống ghế: "Học đi, không học sẽ bị người khác lừa mãi."

Tiểu Ngư: "Em thông minh mà..."

Lăng Dư: "Hừm..."

Tiểu Ngư không cam lòng nhìn Diệp Cửu Cửu ngoài cửa: "Chị Cửu Cửu cứu em đi—"

Diệp Cửu Cửu nhún vai, cô cũng đành bất lực.

Cố lên nhé, nàng nhân ngư bé bỏng của chị!

Đợi Tiểu Ngư vào học chữ, Diệp Cửu Cửu ăn nốt mấy quả nho còn lại, sau đó mang bát vào bếp.

Trong bếp hiện giờ để hai rổ ớt đỏ lớn, đều là do bà Lưu chiều nay giúp mua về, bây giờ đã rửa sạch và để ráo nước.

Cô rửa tay, sau đó bê một rổ ớt đỏ lớn đến kho nhỏ, đổ hết ớt đỏ vào một cái chum cao nửa người, bên trong có cả ớt sừng và ớt hiểm, tất cả đều là nguyên liệu để làm món cá hấp nước mắm cay.

Nhét hết vào trong, Diệp Cửu Cửu đậy nắp lại, lại thêm một ít nước vào rãnh mép chum để ngăn không khí lọt vào.

Xong xuôi ra ngoài xem thời gian còn sớm, Diệp Cửu Cửu lại vào bếp lấy hết ớt đỏ còn lại đi xay. Xay xong, cô cho vào một cái thùng lớn sạch không dính dầu mỡ.