Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô bê thùng ớt lớn về bếp trước, sau đó lại đi rửa sạch máy xay. Dọn dẹp xong xuôi thì đến phòng khách lấy đậu hũ mà chiều nay bà Lưu tặng.
Trước đây là bà tự tay làm, nhưng giờ Diệp Cửu Cửu lại không biết cách. Hơn nữa, cô lại cần sốt ớt không chất phụ gia, nên cô đành tự tay chế biến.
Cô lấy đậu phụ ra xem, bên trong đã được thêm nước sốt đậu nành, sau khi phơi nắng thì tất cả đều ngấm màu nâu cánh gián đẹp mắt, chắc chắn có thể làm ra một nồi tương ớt thơm lừng. Cô lại vào phòng trong lấy thêm các loại gia vị khác, mãi loay hoay với việc pha chế cẩn thận theo tỷ lệ mà không hề hay biết Tiểu Ngư đã ra ngoài tìm mình.
"Cửu Cửu?" Tiểu Ngư chạy đến phòng khách rồi đến các phòng khác, không thấy ai thì lại chạy vội vào bếp, nhưng trong bếp cũng vắng tanh.
Cô bé bối rối gọi thêm một tiếng, vẫn không có tiếng trả lời. Cô bé kiễng chân lên bồn rửa tay lấy vài quả nho. Lấy xong thì định quay về phòng, lúc vừa bước ra ngoài bỗng thấy bên cạnh tủ lạnh có đặt một chiếc thùng lớn màu đỏ chói.
"Đây là cái gì vậy?" Tiểu Ngư tò mò đi đến bên thùng và nhìn vào bên trong, thấy tương ớt đỏ rực một màu, trông thật bắt mắt.
Cô bé chồm người lên thành thùng, ngửi thấy mùi cay nồng, cô bé tò mò muốn sờ thử, và thế là quả nho cầm trên tay vô tình rơi tọt vào bên trong.
Cô bé vội vàng kiễng chân để nhặt nho, kết quả dùng sức quá mạnh, cắm đầu lao vào trong theo kiểu trồng cây chuối.
"Á!" Tiểu Ngư hoảng hốt kêu thất thanh: "Cứu mạng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu vừa cầm đậu phụ, rượu gạo và các loại gia vị khác đi ra thì nghe thấy tiếng kêu cứu của Tiểu Ngư vọng ra từ trong bếp. Cô vội vàng chạy đến, vừa vào bếp đã thấy nửa thân trên của cô bé nằm gọn trong thùng tương ớt.
"Sao em lại chui vào thùng thế?" Diệp Cửu Cửu tá hỏa, vội vã kéo cô bé ra khỏi thùng. Cô nhìn thấy ớt bám đầy đầu, đỏ rực cả mặt Tiểu Ngư: "Ôi trời, giờ em biến thành cá sốt ớt rồi à?"
Tiểu Ngư được cứu ra, ớt và nước tương ớt trên đầu ròng ròng chảy xuống gò má. Vị cay xộc thẳng vào mắt và mũi, cay đến mức cô bé òa khóc nức nở: "Cay quá!"
"Em đã biến thành người cá tương ớt rồi, sao có thể không cay chứ? Em nhắm mắt lại, đừng mở ra." Diệp Cửu Cửu vội vàng bế cô bé vào phòng tắm rửa sạch mắt mũi, mặt mày cho cô bé: "Không sao đâu, rửa sạch là được." "Hu hu, em không chịu nổi!" Tiểu Ngư khó chịu khóc nức nở, những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má, rơi vào chậu đều biến thành những viên ngọc trai màu hồng, tí tách phát ra âm thanh trong trẻo rất hay.
"Vậy thì đừng nhịn nữa." Diệp Cửu Cửu kiên nhẫn rửa mắt cho cô bé mấy lần.
"Em thực sự khóc rồi!" Tiểu Ngư khóc càng lúc càng to, những giọt nước mắt ngọc trai cứ thế rơi xuống tí tách không ngừng.
Lăng Dư đã cảm nhận tiếng khóc nức nở của em gái từ nãy giờ. Lúc này anh đặt điện thoại xuống, đi đến, nhìn cô em gái đang vùng vẫy với chiếc đuôi cá đỏ au: "Sao vậy?"
"Con bé bị ớt cay rồi." Diệp Cửu Cửu nhức đầu nhìn những mảnh ớt bám đầy đầu Tiểu Ngư. Nếu cứ để cô bé ngâm trong nước rửa thế này thì sẽ thực sự biến thành người cá tương ớt mất. Cô quay đầu bảo Lăng Dư bế Tiểu Ngư sang bên cạnh: "Tôi giúp cô bé gội đầu."
Sau khi Lăng Dư bế cô tiểu nhân ngư đang khóc nức nở, Diệp Cửu Cửu ngồi xổm bên cạnh giúp cô bé gội đầu. Những mảng ớt lớn bên ngoài thì dễ gột rửa, nhưng vẫn còn rất nhiều mảnh vụn nhỏ và hạt ớt li ti kẹt trong sợi tóc, cần phải kiên nhẫn làm sạch từng li từng tí.