Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàn tất các việc, cô ra tiệm hoa mua thêm vài bông cùng cành lá để trang trí. Cô ưu tiên chọn những loại hoa trắng tinh khôi hay hoa xanh nhạt trang nhã.
Khi việc dọn dẹp gần xong, Tiểu Ngư với vẻ mặt buồn thiu chạy đến, ôm chặt lấy chân cô, tủi thân gọi: "Cửu Cửu."
"Sao vậy?" Diệp Cửu Cửu bật cười hỏi cô bé.
Tiểu Ngư không nói gì, tự mình trèo lên ghế ngồi, tủi thân bấu chặt ngón tay.
Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng chọc vào vai Tiểu Ngư: "Sao vậy? Bị anh trai đánh à?"
Tiểu Ngư thở dài: "Khó quá-"
Diệp Cửu Cửu bật cười hỏi cô bé: "Vậy em định làm sao? Đánh anh trai ư?"
Tiểu Ngư nhỏ giọng thốt lên: "Em không dám đâu."
Diệp Cửu Cửu không hiểu: "Sao không dám? Anh trai em rất thương em mà."
Anh ấy còn tìm đủ mọi cách để tìm Tiểu Ngư, thậm chí còn bị thương.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía sân sau, cũng không biết ba ngày qua vết thương đã lành hẳn chưa.
"Ài." Tiểu Ngư lại thở dài thườn thượt, "Làm người thật khó khăn quá!"
Diệp Cửu Cửu sực tỉnh, dịu dàng vỗ lưng Tiểu Ngư. Đáng thương thật, tuổi còn bé xíu mà đã biết lo âu rồi: "Không sao đâu, học xong là ổn cả thôi mà."
Tiểu Ngư lại thở dài thườn thượt: "Thôi vậy."
Cao Viễn đẩy cửa bước vào, tủm tỉm hỏi: "Tiểu Ngư đang thở dài thườn thượt vì chuyện gì thế?"
"Không muốn học chữ." Diệp Cửu Cửu cười nhìn Chu Chu đi vào cùng Cao Viễn: "Hai người lại gặp nhau rồi à?"
"Hẹn trước." Chu Chu nói: "Anh ta nợ tôi một nghìn đồng, hôm nay nói trả lại."
Diệp Cửu Cửu không hề hay biết rằng hôm qua hai người họ đã 'dây dưa' cả buổi chỉ vì món nợ 11.000 đồng, cô chỉ nghĩ là có lý do khác. Thế nên cô không hỏi thêm, chỉ đơn giản nói: "Mời hai người ngồi."
Cao Viễn ngồi xuống liền hỏi: "Chủ quán, hôm nay có gì đặc biệt không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Cua, ốc hương và tôm hùm, ngoài ra còn có cá." Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho hai người: "Hai người xem đi." Thực đơn hôm nay:
Thạch rau câu biển/88
Sò điệp hấp dầu/388
Canh cá tạp/388
Cá bơn hấp cay/488
Cá nhồng kho dấm/588
Ốc hương kho/888
Cua bách hoa sốt cay/2288
Lẩu thịt cua/2588
Sashimi tôm hùm bông/2888
Cao Viễn và Chu Chu cùng nhau xem. Hôm nay có chín món, mỗi món đều có trong thực đơn mà họ thích: "Thậm chí còn có tôm hùm bông, chủ quán đỉnh thật!"
Tôm hùm bông là loại lớn nhất trong số các loại tôm hùm, thịt của chúng cũng săn chắc và dai ngon hơn hẳn tôm hùm thông thường. Hơn nữa, chúng còn có thể dùng làm sashimi, chứng tỏ chủ quán thực sự rất am hiểu về tôm hùm.
Hai người bàn bạc rồi gọi bốn món: "Sò điệp hấp dầu, cá nhồng kho dấm, cua bách hoa sốt cay, sashimi tôm hùm bông, ngoài ra còn một phần canh cá."
Diệp Cửu Cửu bước vào bếp, việc đầu tiên là đun một nồi nước. Sau đó, cô cầm một con sò điệp đã được rửa sạch vỏ, bắt đầu cạy.
Cạy vỏ ra, phần thịt sò bên trong hiện rõ. Miếng thịt hơi ngả vàng nhưng rất dày dặn, bên trong như nhét đầy thứ gì đó. Cô đưa tay sờ thử, cảm thấy hơi cứng và tròn tròn, giống như những hạt đậu nành đang lăn qua lăn lại.
Cô cẩn thận cắt ra, ngạc nhiên phát hiện bên trong có vài viên ngọc trai màu trắng sữa, lớn hơn hạt đậu nành một chút nhưng không tròn đều như thế.
Diệp Cửu Cửu vui mừng cầm chiếc vỏ sò lên, khoe với Lăng Dư đang đứng bên ngoài cửa sổ: "Anh xem này, thậm chí còn có ngọc trai đấy!"
Lăng Dư, với chiếc áo phông trắng đơn giản, đang dựa vào bệ cửa sổ. Anh hơi nghiêng người về phía trước, đưa mắt nhìn viên ngọc trai trong vỏ sò: "Nhỏ quá, lại không tròn đều."
"Nhặt được thì không nên kén chọn chứ." Diệp Cửu Cửu cười híp mắt, lấy hết ngọc trai bên trong ra, cẩn thận đặt vào một cái bát sạch: "Có tận mười viên lận, may mắn ghê!" Lăng Dư không mấy coi trọng những viên ngọc trai chất lượng kém này, buông lời bông đùa: "Cô thích thì có thể làm Tiểu Ngư khóc ấy."