Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi trưa vắng khách, Diệp Cửu Cửu liền đưa Tiểu Ngư đi nghỉ ngơi một lát. Chiều ngủ dậy, cô đổ năm bao ớt đỏ vừa được gửi đến sáng nay ra rửa sạch, sau đó đem phơi khô. Tối đến, cô sẽ bắt tay vào làm tương ớt.

Tối qua Tiểu Ngư đã bị rơi vào thùng ớt nên giờ bé vẫn còn sợ hãi. Cứ nhìn thấy ớt là bé lại tránh xa, sợ bị cay mắt: "Cửu Cửu ơi, ớt bên ngoài đáng sợ quá!"

Diệp Cửu Cửu vừa rửa nho vừa nói: "Em không đụng vào nó thì có sao đâu."

"Lỡ may nó đuổi theo em thì sao?" Tiểu Ngư kiễng chân lấy một quả nho, vừa ăn vừa lầm bầm: "Mình đừng dùng ớt nữa được không ạ?"

"Không được rồi." Diệp Cửu Cửu làm loại nước sốt này để dùng nấu nướng. Thật ra chỉ riêng hải sản thì không cần nhiều ớt, nhưng cô còn thích làm các món kho, luộc, cá nướng, lẩu,... nên tự làm một ít nước sốt sẽ tiện lợi hơn nhiều.

Tiểu Ngư thất vọng "ồ" một tiếng, phụng phịu: "Thế thì em không dám đi chơi nữa đâu."

"Mình ra con hẻm phía trước chơi nhé." Diệp Cửu Cửu liếc nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ bốn mươi, mặt trời đã ngả bóng, con hẻm cũng trở nên mát mẻ hơn. "Chúng ta đi tưới nước cho mấy cây chuối."

"Đi thôi!" Tiểu Ngư hào hứng ôm chùm nho, nhảy tưng tưng chạy ra ngoài.

Diệp Cửu Cửu xách xô nước theo sau, tưới đẫm những gốc chuối bên ngoài. Tiểu Ngư đòi giúp, nhưng Diệp Cửu Cửu sợ nước b.ắ.n vào người nên ngăn cô bé lại.

Tiểu Ngư cũng không mè nheo đòi nghịch nước, chỉ ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh, say sưa ngắm đàn kiến nối đuôi nhau trên mặt đất: "Cửu Cửu ơi, nhiều kiến ghê!"

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn đàn kiến đang rồng rắn di cư: "Chúng đang chuyển nhà đấy."

Tiểu Ngư ngây thơ hỏi: "Sao lại phải chuyển nhà ạ?"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Có lẽ sắp có mưa, chúng phải chuyển đến nơi cao hơn để tránh ngập."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiểu Ngư "ô" một tiếng, vẻ mặt nửa hiểu nửa không. Cô bé nhìn đàn kiến một lúc rồi lại hỏi Diệp Cửu Cửu: "Sao chúng không sống luôn ở chỗ cao hơn ạ?"

"Có thể trên đó quá nóng, sống dưới đất mát hơn." Diệp Cửu Cửu hỏi bé tiên cá nhỏ: "Ở đây con có thấy nóng không? Còn dưới nước thì sao, có mát không?" Tiểu Ngư nhớ lại một chút, khẽ ôm lấy cánh tay mình: "Lạnh lắm ạ."

Diệp Cửu Cửu cười nói: "Đúng vậy, chúng thích mát nhưng lại không biết bơi, nên mỗi khi trời mưa là phải tìm chỗ cao hơn để trú ẩn."

"À, hóa ra là vậy." Tiểu Ngư gật gù, ra vẻ đã vỡ lẽ.

Diệp Cửu Cửu khẽ "ừ" một tiếng, nói: "Đi thôi, về thôi nào."

Hai người nắm tay nhau quay về. Vừa đi được vài bước, họ đã thấy mẹ Lạc Lạc dắt tay Lạc Lạc đi tới. Cô ấy trang điểm nhẹ nhàng, đi đôi giày cao gót thanh lịch và diện một bộ cánh rất xinh đẹp.

Lạc Lạc hào hứng ôm ba món quà nhỏ chạy đến: "Tiểu Ngư ơi, anh có quà cho em này!"

"Quà ạ?" Diệp Tiểu Ngư lập tức sáng mắt lên, không giấu nổi vẻ tò mò: "Quà gì thế ạ?"

"Tặng em này." Lạc Lạc lấy một món quà ra đưa cho Tiểu Ngư: "Cái này là tặng em đó, vì em tên Tiểu Ngư nên anh chọn cho em một con búp bê cá nhỏ màu hồng, dễ thương không?"

"Dễ thương ghê!" Tiểu Ngư thích thú ôm lấy con cá len nhỏ xíu, cao khoảng mười lăm cm, màu hồng nhạt trông vô cùng đáng yêu, hệt như cô bé vậy.

"Con cá này bao nhiêu tiền vậy?" Diệp Cửu Cửu định thanh toán.

"Chủ quán đừng bận tâm. Ban đầu chúng tôi định mua để tặng một khách hàng thân thiết, nhưng thấy có con cá nhỏ này dễ thương quá, nên mới muốn mua tặng Tiểu Ngư một con, chẳng đáng là bao đâu ạ." Mẹ Lạc Lạc cười, hỏi Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, chúng tôi không đến muộn chứ?"

"Không muộn ạ." Diệp Cửu Cửu hỏi mẹ Lạc Lạc: "Hai vị thực sự định đặt hai bàn tiệc sao?"

"Không phải ạ." Mẹ Lạc Lạc vội vàng giải thích: "Chồng tôi nói vị khách hàng được mời lần này nhân tiện đưa con cái đến đây du lịch, phía khách hàng không muốn dùng bữa bên ngoài mà muốn ở cùng gia đình. Thế nên anh ấy mới nghĩ đến việc mời cả gia đình họ, và muốn tôi với Lạc Lạc cùng đến đây tiếp đón.