Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"À đúng rồi, tổng cộng có bảy người, nhà tôi ba người, còn gia đình khách hàng bốn người. Không có thêm nhân viên trợ lý nào đâu ạ." Mẹ Lạc Lạc nhanh chóng nói rõ số lượng và thân phận của đối phương: "Vị khách hàng này khá truyền thống, rất đề cao sự ấm cúng gia đình. Chồng tôi đã tiếp xúc với họ khá lâu rồi, hy vọng có thể nhân cơ hội này giành được hợp đồng."
Nếu giành được hợp đồng này, ông xã cô ấy sẽ sớm được thăng chức phó tổng. Chính vì thế, mẹ Lạc Lạc cũng vô cùng tận tâm: "Chủ quán, sắp xếp cho chúng tôi một bàn ở trong cùng nhé!"
Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Được thôi ạ."
"Toàn bộ món trong thực đơn cứ gọi hết. Ngoài ra, chuẩn bị thêm một chai rượu ngon nhất ở đây nữa nhé." Mẹ Lạc Lạc liếc nhìn đồng hồ, đã gần sáu giờ: "Họ sẽ đến vào khoảng sáu giờ rưỡi, cô chủ quán sắp xếp thời gian trước giúp tôi nha."
"Vậy hai đứa cứ ngồi chơi một lát nhé." Diệp Cửu Cửu quay người, dặn dò bé tiên cá nhỏ đang ôm con cá vải, rồi đi thẳng vào bếp bắt tay vào làm món lẩu cua hoàng đế khá cầu kỳ.
Con cua hoàng đế nặng bốn cân, gạch cua đầy ứ, chỉ kém chút xíu so với con cua bánh mì cô đã dùng bữa trưa. Mỗi chiếc càng cua đều đầy ắp thịt chắc nịch, tươi rói, ngon không kém gì cua chân dài.
Ngoài phần vỏ lớn, Diệp Cửu Cửu cắt nhỏ các phần còn lại để chế biến, sau đó thái khoai tây, ngô và các loại rau củ khác thành từng miếng vừa ăn.
Sau đó, cô tẩm bột những miếng thịt cua đã cắt nhỏ, cho vào chảo dầu nóng, chiên vàng hai mặt. Vớt ra để ráo dầu, rồi phi thơm riêng một ít gia vị, cho thêm hành, gừng, tỏi, hành tây và các loại gia vị khác vào. Tiếp đến, cô cho chân gà và cua đã chần sơ qua nước sôi vào xào, thêm nước, rồi hầm liu riu trong mười lăm phút.
Thấy đã gần đến giờ khách đến, cô cho khoai tây, ngô, nấm vào nồi, đun thêm năm phút nữa là có thể nhấc ra. Cô nhẹ nhàng đổ vào nồi đất cỡ vừa, xếp các loại rau củ như măng tây, mộc nhĩ, v.v. xuống dưới, thịt cua đặt bên trên. Cuối cùng, cô đậy chiếc nắp cua siêu to màu đỏ lên, và đun nhỏ lửa thêm hai hoặc ba phút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong thời gian đó, cha Lạc Lạc đã dẫn theo gia đình bốn người của vị khách hàng đến nhà hàng. Đó là một cặp vợ chồng khoảng ngoài 50 tuổi, cùng hai đứa trẻ, đứa lớn nhất mười tuổi, đứa nhỏ nhất sáu tuổi. Hai đứa bé nhìn thấy Tiểu Ngư trông hệt như một con búp bê sống, liền lập tức chạy đến vây quanh. Chúng nhìn chằm chằm đôi mắt xanh biếc của cô bé, và vô thức cất lời chào hỏi bằng một ngôn ngữ xa lạ.
Tiểu Ngư, vốn chẳng hiểu ngôn ngữ của họ, bối rối hỏi Lạc Lạc: "Các bạn ấy nói gì vậy ạ?"
"Anh cũng chẳng biết đây là thứ tiếng gì nữa." Lạc Lạc, người cũng chẳng hiểu gì hơn, bĩu môi tỏ vẻ ghét bỏ: "Bọn họ không biết nói tiếng người hay sao?"
Hai đứa trẻ: "..."
"Em gái nhỏ ơi, em mấy tuổi rồi?"
"Em ấy không phải em gái nhỏ, em ấy tên là Tiểu Ngư." Lạc Lạc chỉ vào con búp bê nhỏ mà cậu bé vừa tặng: "Chính là con cá nhỏ này nè."
Tiểu Ngư ngây thơ "ừm" một tiếng: "Em cũng là Tiểu Ngư, là Diệp Tiểu Ngư."
Lăng Dư bưng đồ ăn ra thì thấy cô bé với giọng nói ngây thơ đòi ra ngoài bắt cá ăn. Anh giật mình, sau khi đặt đồ ăn xuống đã nhanh chóng bế cô bé đi, tránh để lộ thêm điều bất thường.
Lạc Lạc không nỡ để Tiểu Ngư bị bế mất: "Anh Lăng Dư sao lại bế Tiểu Ngư đi rồi? Thật là đáng ghét!"
"Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi con hãy tìm Tiểu Ngư chơi." Mẹ Lạc Lạc kéo Lạc Lạc lại: "Con còn nhớ những gì mẹ dạy ở nhà không? Ăn uống cho văn minh một chút, đừng như thể bị nhốt mười ngày vậy."