Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vâng, cháu đã sửa sang lại nhiều rồi ạ." Diệp Cửu Cửu đón bà Lưu và gia đình vào: "Trong này có điều hòa mát mẻ, mọi người vào ngồi nghỉ một lát không ạ?"

"Được chứ." Bà Lưu nhìn đâu cũng thấy ưng ý, không gian sang trọng chẳng kém gì những nhà hàng cao cấp ở khu phố thương mại. Trong quán đặt chín chiếc bàn gỗ tự nhiên, với đủ hình dáng dài ngắn khác nhau. Bà tìm một chiếc bàn dài gần cửa, vừa đủ chỗ cho cả tám thành viên trong gia đình: "Cửu Cửu, thực đơn đâu cháu? Vừa nãy ở ngõ sau bà đã ngửi thấy mùi thơm rồi nên mới đến nếm thử đấy."

Diệp Cửu Cửu biết bà Lưu đến ủng hộ mình. Cô do dự lấy thực đơn ra, không biết bà Lưu có coi đây là một quán chặt c.h.é.m không nữa.

Bà Lưu thực sự lo lắng quán ăn ngày đầu không có khách thì sẽ là điềm chẳng lành, vì vậy bà vội vàng gọi điện bảo hai người con trai, con dâu và ba đứa cháu đến ủng hộ. Nhưng khi nhìn thấy thực đơn, bà không khỏi giật mình, giá trên thực đơn này có phải viết sai không?

Đứa cháu lớn bên cạnh trợn tròn mắt: "Thôi rồi, phen này coi chừng gặp phải quán 'chặt chém' rồi!"

May mà người con trai lớn nhà họ Lưu bên cạnh phản ứng kịp thời, anh ta cầm thực đơn, không ngần ngại gọi hết một suất.

Bà Lưu dù đau lòng nhưng ai bảo Diệp Cửu Cửu là do bà nhìn lớn lên chứ?

Diệp Cửu Cửu rót trà Long Tỉnh cho mọi người: "Bà Lưu, chú Lưu, mọi người cứ ngồi nghỉ một lát. Cháu vào bếp chuẩn bị trước, các vị muốn uống gì thì cứ tự lấy ạ."

Nói xong, cô đi vào bếp. Bà Lưu cũng đi theo: "Cửu Cửu, có cần giúp gì không cháu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Không cần đâu ạ, một mình cháu làm được. Trong này nóng lắm, bà Lưu ra ngoài ngồi một lát đi ạ." Diệp Cửu Cửu làm sao có thể để khách giúp đỡ chứ. Cô vừa nói vừa thành thạo lặp lại quy trình nấu ăn trước đó.

Bà Lưu thấy cô làm việc nhanh nhẹn, hoàn toàn không cần bà giúp đỡ nên cũng không nói gì nữa. Bà nhìn vào chậu inox, hải sản tươi sống vẫn còn đang bơi. Tươi như vậy thì đắt một chút cũng không sao.

Bà Lưu tự an ủi mình, sau đó đi ra ngoài: "Vậy nếu cần giúp thì gọi bà một tiếng nhé."

"Vâng ạ." Diệp Cửu Cửu chỉ cần làm vài món, một mình cô cũng làm kịp. Cô canh thời gian, mang hết đồ ăn lên bàn: "Bà Lưu, bà thấy hương vị thế nào ạ?"

"Rất ngon!" Bà Lưu ăn miếng thịt sò điệp to bằng lòng bàn tay, béo ngậy, dai giòn, ngọt vô cùng: "Bà tưởng sẽ rất tanh, trước giờ không dám thử nhưng ăn rồi mới thấy ngon đặc biệt, bà thấy còn ngon hơn cả thịt lợn nữa."

Cô con dâu cả nhà họ Lưu nói thêm: "Nên nói thì phải nói, con thấy ngon hơn tất cả hải sản từng ăn trước đây, ăn vào thấy cả người nhẹ nhõm, cơ thể cũng rất thoải mái."

Mấy người khác cũng gật đầu theo, thấy dù đắt nhưng rất đáng đồng tiền.

"Tay nghề của Cửu Cửu cũng rất tốt." Bà Lưu vốn đang lo lắng, sau khi nếm thử tài nấu nướng của Diệp Cửu Cửu thì hoàn toàn yên tâm. Cô bé này thực sự rất biết nấu ăn, chỉ là giá cả quá đắt, không biết những khách hàng khác có chấp nhận được không.

Diệp Cửu Cửu cười nhẹ một tiếng, chưa kịp mở lời thì mẹ của Lạc Lạc từ bàn bên kia đã gọi cô: "Chủ quán, chúng tôi dùng xong rồi ạ."