Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Viễn lập tức đi theo vào, thao thao bất tuyệt: "Hôm qua tôi ăn ở đây xong, về nhà thấy tình trạng da mình tốt hơn hẳn, chắc chắn là nhờ công dụng của hải sản ở đây."

Diệp Cửu Cửu nghe đến đây thì do dự trong hai giây rồi đáp: "Có lẽ cậu đã bôi thuốc rồi ấy chứ."

"Tôi không bôi thuốc, cũng không uống thuốc." Cao Viễn giải thích. Cậu ta từ khi đi học đã bắt đầu nổi mụn, mãi đến khi đi làm, biết bao lần uống thuốc bôi thuốc. Đến mùa hè lại không kiêng khem được, nên đã bỏ thuốc từ lâu. "Hôm nay đột nhiên thức dậy thấy đỡ hơn một chút, tôi ngẫm kỹ lại những gì đã diễn ra trong hai ngày qua, chỉ có việc ăn hải sản ở quán cô là khác biệt nhất, nên chắc chắn là nhờ tác dụng thần kỳ của hải sản nhà cô."

Diệp Cửu Cửu nhìn vẻ mặt đầy tin tưởng của cậu ta, trong lòng cô hơi chột dạ. Dù sao cô cũng từng có kinh nghiệm ăn hải sản rồi thức khuya nhưng hôm sau da lại đẹp bất ngờ. Huống chi cái tủ lạnh còn có thể 'nhả' ra hải sản, chuyện này bản thân nó đã quá kỳ ảo rồi. Nếu hải sản còn có thêm tác dụng chữa bệnh thì cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.

Nhưng Diệp Cửu Cửu chắc chắn không thể thừa nhận. Lỡ cái tủ lạnh bị mang đi nghiên cứu thì cô còn lấy đâu ra của mà kiếm sống chứ? Vì vậy, cô kiên quyết phủ nhận: "Liên quan gì chứ? Có lẽ là do bản thân cậu sắp khỏi rồi, không liên quan gì đến hải sản nhà tôi cả."

Cao Viễn thấy Diệp Cửu Cửu sợ mình bám riết lấy, cười ngại ngùng: "Chủ quán, tôi không ăn vạ đâu mà."

Diệp Cửu Cửu nhướng mày nhìn cậu ta, ánh mắt như muốn nói: "Cậu đoán xem liệu tôi có tin cậu không?"

Cao Viễn ngượng ngùng gãi đầu, ngây ngô nói: "Chủ quán, tôi thực sự không có ý đồ xấu đâu, tôi chỉ là quá đỗi vui mừng thôi mà."

"Tôi biết." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Hải sản phần lớn đều có tính hàn, có thể có chút tác dụng kháng viêm, vô tình khiến cậu có cảm giác mụn của mình được chữa khỏi thôi. Cậu đừng nghĩ xa xôi quá, có bệnh vẫn phải đi khám bác sĩ."

"Chủ quán, tôi biết rồi." Cao Viễn thấy Diệp Cửu Cửu không muốn nói nhiều về chuyện này nên không nói thêm nữa. Cậu ta nhìn quanh quán ăn trống rỗng: "Chủ quán, bây giờ có thể gọi món được chưa? Tôi muốn đặt món ngay!"

"Một mình à?" Diệp Cửu Cửu thấy cậu ta có vẻ mới đi làm, tốt bụng nhắc nhở: "Giá ở đây hơi đắt đó, tốt nhất là nên có người cùng chia sẻ thì hơn."

"Một mình thì không phải lo ai giành với mình." Cao Viễn chọn một bàn nhỏ bốn người ở góc trong rồi ngồi xuống, hỏi Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, hôm nay có món hải sản nào đặc biệt không ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Cửu Cửu thấy cậu ta đã quyết định, liền đưa thực đơn cho cậu ta.

Hôm nay thực đơn có:

Gỏi sò điệp kiểu Thái / 88

Trứng hấp nghêu / 188

Sò huyết xào cay / 188

Nghêu chưng trứng / 288

Ốc mắt mèo hấp sả / 388

Ốc hương xào cay / 388

Ốc hương xào nấm linh chi / 488

Tôm càng xanh rang muối trứng muối / 988

Cao Viễn nhìn thực đơn, đôi mắt cậu ta sáng bừng lên: "Hôm nay có tôm càng xanh?"

"Đúng vậy, một phần là một con, dài gần bằng cả cẳng tay tôi, nên giá sẽ hơi cao một chút." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút, giải thích thêm: "Riêng ốc hương, ốc gai và tôm càng xanh chỉ có đúng năm suất thôi, còn các món khác thì có khoảng bảy, tám suất."

"Vậy tôi lấy một con tôm càng xanh." Cao Viễn nghe nói con tôm to dài như vậy thì thấy như vớ được món hời, liền nói: "Chủ quán, giá tôm càng xanh của cô khá hợp lý đấy, một số nhà hàng cao cấp có thể bán với giá cao hơn hẳn."