Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đi ngang qua cửa nhà hàng, cô bé ủ rũ hít hít ngửi ngửi, theo mùi hương mà nhìn về phía nhà hàng khuất sau tán lá chuối, nhỏ giọng nói với bà: "Bà ơi, thơm quá..."

Giọng của cháu gái rất nhỏ, bà Dương không nghe rõ: "Cháu nói gì?"

"Thơm." Cô bé chỉ vào nhà hàng, vô lực lặp lại một câu.

Bà Dương lúc này cũng mệt mỏi chú ý đến nhà hàng mới mở ở góc hẻm. Bà cũng mơ hồ ngửi thấy một mùi thơm phảng phất: "Hình như rất thơm thật."

Cô bé nhẹ nhàng kéo cổ áo bà, thều thào nói: "Bà ơi, cháu muốn ăn..."

"Cháu muốn ăn sao?" Bà Dương ngạc nhiên đến sững sờ, nhìn đứa cháu gái yếu ớt đã lâu không có cảm giác thèm ăn. Đây là lần đầu tiên sau nửa tháng trời, Nguyệt Nguyệt chủ động muốn ăn thứ gì đó. Bà vui mừng khôn xiết, ôm chặt cháu gái đi thẳng về phía nhà hàng: "Cuối cùng Nguyệt Nguyệt của bà cũng chịu ăn rồi! Bà sẽ mua cho cháu ăn ngay!"

Bà cụ Dương đẩy cửa, cất tiếng hỏi: "Đây có phải nhà hàng bán đồ ăn không?”

"Vâng ạ." Diệp Cửu Cửu kéo cửa mời hai người vào: "Cháu chỉ chuyên bán hải sản, bà có muốn thử không ạ?”

"Hải sản à?” Bà cụ Dương ngần ngại nhìn quanh không gian trang nhã, rồi lại nhìn đứa cháu gái đang mơ màng trong lòng bỗng chốc tỉnh táo hơn thấy rõ: "Ăn ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Hai bà cháu cứ ngồi đây ạ." Diệp Cửu Cửu dẫn họ vào bàn gần tường, tránh xa luồng gió điều hòa lạnh buốt để khỏi bị cảm. Khi hai người đã yên vị, cô nhẹ nhàng đưa thực đơn cho bà cụ: "Bà xem qua nhé."

Bà cụ Dương vốn định gọi một bữa thịnh soạn, nhưng khi xem thực đơn, bà suýt chút nữa thì choáng váng. Bà lắp bắp hỏi Diệp Cửu Cửu: "Cái này... sao mà... đắt vậy cháu?”

"Hải sản ở đây của cháu rất đặc biệt, chất lượng hảo hạng, vô cùng tươi ngon, ai ăn rồi cũng tấm tắc khen ngợi." Diệp Cửu Cửu liếc nhìn cô bé đang tiều tụy: "Bà cứ xem kỹ nhé, nếu thấy ưng ý món nào thì gọi, còn không thì cứ uống trà nghỉ ngơi một lát cũng được ạ."

Bà cụ Dương vẫn rất đắn đo. Số tiền này đủ cho bà mua cả chục cân thịt lợn rồi! Bà quay sang nhìn cháu gái, định bụng kéo con bé đi về.

Ngay lúc đó, cô bé khẽ nghiêng người, tựa vào lưng ghế. Qua tán cây thiên điểu đặt giữa bàn, con bé nhìn sang chỗ anh Cao Viễn đang ngồi đối diện, say sưa nhai ngao hoa. Cô bé thèm đến mức cứ l.i.ế.m môi mãi: "Thơm quá.”

Thấy cháu gái như vậy, bà cụ Dương khẽ thở dài trong lòng. Rồi bà gọi Diệp Cửu Cửu, chọn hai món rẻ nhất: "Một đĩa ngao hoa trộn kiểu Thái, với một đĩa trứng chưng nghêu.”

"Vâng ạ." Diệp Cửu Cửu quay vào bếp. Hai món này rất đơn giản, cô chớp mắt đã làm xong. Vừa bưng lên bàn, bà cụ đã vội vàng lấy bát nhỏ, đút từng thìa cơm và trứng chưng cho cháu gái.

"Nguyệt Nguyệt, bà đút cho con này." Bà cụ Dương cầm thìa, lo lắng đút cho cháu gái, sợ con bé lại kén ăn như ở nhà: "Há miệng ra nào?”

Cô bé ngoan ngoãn "ừ" một tiếng, há miệng ăn hết phần cơm và trứng chưng. Con bé nhai thật chậm, nuốt thật từ tốn. Ăn xong một miếng, không đợi bà hỏi, Nguyệt Nguyệt đã chủ động nói: "Còn nữa ạ."

"Thật sao?" Bà cụ Dương xúc động đến rưng rưng nước mắt. Tháng trước cháu gái bị bệnh phải nhập viện, về nhà vẫn không có khẩu vị, ngay cả món dâu tây yêu thích nhất cũng chẳng thèm động đến, cả người cứ gầy rộc đi.