Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô muốn nghỉ ngơi một chút nhưng những vị khách ghé sớm vào buổi chiều lại không cho phép cô lười biếng. Bố của Lạc Lạc – Quản lý Trương, người khách quen hôm qua, hôm nay lại đến, còn dẫn theo vài người bạn mặc vest chỉnh tề. Có vẻ như đây là một buổi chiêu đãi khách hàng quan trọng: "Bà chủ, hôm nay tôi mời khách là nhà cung cấp, cứ lên hết các món trong thực đơn nhé!"
"Anh có muốn xem qua thực đơn rồi hãy quyết định không?" Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho khách, khẽ chỉ vào món ốc hương và tôm càng xanh trên đó, ý muốn nhắc nhở về mức giá không hề rẻ.
Quản lý Trương hỏi: "Tôm càng xanh to cỡ nào vậy bà chủ?"
Diệp Cửu Cửu ra hiệu bằng tay: "Khoảng bằng cánh tay tôi ạ."
Quản lý Trương mắt sáng rỡ: "Vậy thì nhất định phải gọi! To như vậy mới xứng tầm chiêu đãi!"
"...Dạ được ạ." Diệp Cửu Cửu ghi món, sau đó nhanh chóng bắt tay vào bếp.
Tổng giám đốc Lý có chút nghi ngờ: "Trông quán vắng vẻ thế này, có ngon như anh nói thật không đó?"
Quản lý Trương khẽ "ừm" một tiếng, cười đáp: "Tổng giám đốc Lý à, hôm qua tôi cũng nghĩ y như anh vậy đó, nhưng sau khi nếm thử thì thật sự bất ngờ vô cùng. Thế nên hôm nay tôi nhất quyết phải dẫn anh đến đây nếm thử bằng được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Hải sản ở đây đều được vận chuyển đến từ sáng sớm tinh mơ, tươi rói không gì sánh bằng. Tôi vừa nghe bà chủ nói hôm nay còn có tôm càng xanh cỡ đại nữa đó, lát nữa Tổng giám đốc Lý nhất định phải nếm thử cho bằng được nhé!"
Tổng giám đốc Lý đã quen thuộc với những nhà hàng sang trọng, những món ăn của đầu bếp riêng nổi tiếng, nên ông chẳng mấy tin rằng trong cái con hẻm nhỏ này – nơi đến cả xe hơi cũng phải đỗ bên ngoài – lại có thể có món ngon gì đặc sắc. Nhưng vì phép lịch sự, ông vẫn giữ im lặng. Rất nhanh sau đó, tất cả bọn họ đều bị "vả mặt" một cách ngoạn mục.
Ban đầu, khi món ngao hoa trộn được dọn ra, bọn họ đều tỏ vẻ coi thường. Thế nhưng, chỉ sau miếng nếm đầu tiên, một làn sóng vị tươi ngon đã bùng nổ mạnh mẽ trên đầu lưỡi, lập tức đưa họ lạc vào một thế giới hải sản hoàn toàn khác biệt. Tiếp đến là món trứng chưng tươi ngon mềm mịn tan chảy, món ốc xào cay thơm nồng đậm đà, món ốc mắt mèo luộc trắng ngần ngọt lịm, món ốc hương ướp rượu thơm lừng khó cưỡng và cuối cùng là món tôm càng xanh với lớp vỏ ngoài giòn rụm mà thịt bên trong lại mềm mại, ngọt lành. Tất cả đều khiến Tổng giám đốc Lý cùng những vị khách khác thích thú tột độ.
"Quản lý Trương, đúng là anh không nói sai chút nào, thực sự quá ngon!" Không biết có phải là ảo giác không, nhưng Tổng giám đốc Lý cảm thấy những món hải sản này, ngoài việc tươi ngon khó tin, còn khiến cơ thể nặng nề sau một đêm thức khuya của ông trở nên nhẹ nhõm, sảng khoái hơn hẳn. "Điểm trừ duy nhất là ở đây không được hút thuốc."
Quản lý Trương (bố của cậu nhóc Lạc Lạc) cười nói: "Lần sau chúng ta có thể tìm một nơi cho phép hút thuốc."
Tổng giám đốc Lý vỗ vỗ cái bụng căng tròn, cười xua tay: "Thôi thôi, không cần đâu. Tôi thấy nhịn một chút cũng chẳng sao cả, miễn là được ăn ngon thế này."
Mọi người đều mỉm cười đầy ẩn ý, ngầm công nhận rằng các món ăn ở quán nhỏ này thực sự đỉnh của chóp.
Khi màn đêm buông xuống, thời tiết cũng dịu mát hơn đôi chút, trong nhà hàng lại có thêm ba bàn khách mới. Tất cả đều là những người nghe bạn bè khoe khoang về quán này đến mức thèm không chịu nổi, đành phải cố ý tìm đến để tự mình kiểm chứng.
Đến khi phục vụ xong ba bàn này, tất cả tôm càng xanh, ốc dừa, ốc hương trong kho đều đã bán sạch. Diệp Cửu Cửu quyết định không tiếp khách thêm nữa.