Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà Lưu chưa từng được nếm thử món nào do Diệp Cửu Cửu nấu. Vô thức, bà nhìn đôi tay trắng trẻo thon thả của cô. Đôi tay đẹp đẽ đến thế, sao lại hợp với việc nấu nướng cơ chứ? Hơn nữa, bao nhiêu ông chủ lão làng ở Hẻm Hoa Lê còn không trụ nổi, liệu một cô gái trẻ không chút kinh nghiệm như Diệp Cửu Cửu có thể tiếp tục cầm cự được không? Bởi vậy, bà vẫn chẳng mấy lạc quan: "Con hẻm Hoa Lê ngày càng heo hút, cháu nên suy nghĩ kỹ lại đi."
"Cháu cảm ơn Bà Lưu đã nhắc nhở." Diệp Cửu Cửu cũng không giải thích thêm, đợi sau này bà sẽ tự biết thôi. "Chỉ là số tiền cháu mượn của bà, có lẽ phải trả chậm một chút ạ."
Trước đây, bà nội bị bệnh phải điều trị đã tiêu hết toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà. Sau đó, cô phải tìm đến Bà Lưu và những người khác vay mượn một khoản để lo liệu việc nhập viện và hậu sự. Hiện tại, trong tay cô chỉ còn vỏn vẹn chút tiền lẻ sau khi lo hết viện phí và hậu sự cho bà.
"Bà không vội dùng tiền đâu, cháu cứ từ từ trả..." Bà Lưu còn muốn nói gì đó, đột nhiên nghe thấy tiếng động lách cách trong tủ lạnh. "Cửu Cửu, tủ lạnh nhà cháu hỏng rồi à?"
Diệp Cửu Cửu hít một hơi thật mạnh, vừa định nói không, thì lại nghe rõ tiếng lách cách ồn ào từ trong tủ lạnh, nghe cứ như thứ gì đó đang quẫy đạp, giằng co.
Bà Lưu giật mình: "Tủ lạnh này sắp nổ đến nơi rồi à?"
"Không phải đâu ạ, bên trong có cua." Diệp Cửu Cửu vừa dứt lời, cánh cửa tủ lạnh vốn chưa đóng chặt đã bị thứ gì đó bên trong đẩy bật ra. Ngay lập tức, mấy con cua biển từ trong đổ ập xuống đất, rồi chạy loạn xạ khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bà Lưu kêu lên một tiếng: "Ối chao! Mấy con cua này mập ú thế! Cháu mua ở đâu vậy?"
Diệp Cửu Cửu cũng không biết những con cua này từ đâu mà ra, chỉ đành cười trừ mấy tiếng. Sau đó, cô vội vàng cúi xuống nhặt cua vào bồn rửa. Sáu con cua túm tụm lại, vẫn không ngừng giằng co nhau.
Bà Lưu tiến đến bên bồn rửa nhìn xem: "Ối chà! Trông còn sung sức lắm!"
Diệp Cửu Cửu chợt thốt lên: "Vừa nãy cháu còn bị chúng nó kẹp vào tay đấy ạ."
"Càng cua khỏe lắm đấy, cháu cẩn thận một chút." Bà Lưu dặn dò thêm một câu, sau đó xách giỏ đi: "Bà đi chợ trước đây, đi muộn thì không còn rau tươi nữa đâu." "Vâng ạ." Diệp Cửu Cửu tiễn bà ra cửa. Cô cũng không biết đám cua này có ăn được không, lại chẳng dám tùy tiện đem tặng người khác. Bởi vậy, cô đành không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ tiễn Bà Lưu về.
Tiễn Bà Lưu đi rồi, cô quay trở lại bếp nhìn những con cua vẫn đang kẹp chặt đám rong biển xanh tươi mơn mởn. Rốt cuộc chúng từ đâu đến đây chứ?
Diệp Cửu Cửu vẫn chưa yên tâm, cô kiểm tra lại camera giám sát. Sau đó, cô đi vào nhà hàng từ cánh cửa bên kia bếp, vén tấm rèm in hoa bước ra. Đó là một nhà hàng hình chữ nhật, rộng khoảng bảy mươi mét vuông, khu vực bếp đối diện với cánh cửa ra vào màu đen tuyền.