Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khu vực bên trái là không gian nhà hàng. Nơi đây, giống như sân sau, đều được xây bằng tường gạch xanh ngói, mang vẻ cổ kính và một sức hút đặc biệt. Điểm khác biệt duy nhất là một bên hướng ra phố được lắp đặt cửa sổ kính lớn.

Đây chính là mặt tiền được yêu cầu cải tạo khi khu phố đi bộ được xây dựng cách đây vài năm. Danh nghĩa là để thống nhất phong cách, thu hút khách hàng, nhưng sau khi bà nội bỏ ra một khoản tiền lớn để lắp đặt, quán lại chẳng thu hút thêm được vị khách nào. Đến giờ, e là bà nội vẫn chưa kịp kiếm đủ tiền hòa vốn cho khoản cải tạo này.

Nhà hàng có tổng cộng hai tầng. Bình thường, bà nội chỉ sử dụng tầng một, còn tầng hai chỉ dùng làm phòng chứa đồ.

Diệp Cửu Cửu mở toang cửa nhà hàng để gió mát lành sau cơn mưa tràn vào, xua tan sự ẩm ướt đã tích tụ suốt nửa tháng đóng cửa. Cô đi đến cửa, nhìn ra con hẻm lát đá xanh. Xa xa, con phố dài hun hút chẳng có lấy một bóng người nào, vắng hoe đến nao lòng.

Cô đi lòng vòng trước cửa, nhưng không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường. Cô chậm rãi quay lại bếp, lẩm bẩm: "Thật kỳ quái."

Diệp Cửu Cửu hoàn toàn không có manh mối nào. Cô chăm chú nhìn sáu con cua trong bồn rửa: "Rốt cuộc các ngươi từ đâu đến đây?”

Những con cua vẫn cứ giơ càng lên gõ gõ, hoàn toàn phớt lờ cô.

"Thành thật khai báo đi, nếu không chị sẽ ăn thịt hết bọn mày đấy." Diệp Cửu Cửu chọc chọc vào những con cua đang giương nanh múa vuốt. Trong lòng cô đã có chút d.a.o động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thành phố này cách xa vùng ven biển, rất hiếm khi thấy hải sản tươi rói đến thế. Cho dù có, giá cũng đắt đỏ không tưởng. Từng học và làm việc ở Hải Thành nhiều năm, Diệp Cửu Cửu nhìn những chiếc càng cua mập mạp của đám cua tươi này, đột nhiên thấy cồn cào.

Nhưng mà, có ăn được không nhỉ?

Chắc là ăn được chứ.

Nếu bỏ đi thì tiếc của c.h.ế.t mất.

Từ nhỏ Diệp Cửu Cửu đã mê mẩn hải sản. Cô thầm nghĩ vậy, rồi thèm thuồng nhìn những con cua béo núc, khẽ l.i.ế.m đôi môi đỏ hồng: "Chắc chắn là rất ngon." Diệp Cửu Cửu nhìn đồng hồ, đã mười giờ sáng, đến lúc chuẩn bị bữa sáng kiêm bữa trưa rồi.

Đang vào mùa hè oi bức, chẳng ai có cảm giác thèm ăn. Vì vậy, Diệp Cửu Cửu định nấu một ít cháo. Cô lấy gạo từ tủ bếp bên cạnh tủ lạnh ra, ngâm trước nửa tiếng. Đợi gạo nở mềm rồi cho vào nồi đất để nấu cháo, như vậy cháo sẽ sánh mịn và thơm hơn nhiều.

Trong lúc chờ cháo, Diệp Cửu Cửu bắt đầu sơ chế mấy con cua xanh. Cô quyết định nấu cháo cua.

Trước đây, khi còn đi học ở Hải Thành, cô từng làm thêm ở một nhà hàng hải sản nên biết cách chế biến và làm sạch chúng.