Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương lão thái thái vội vàng thanh minh: "Ngon thật mà..."
Lý Quyên nhận thấy thái độ hoài nghi của mọi người, cũng chẳng buồn giải thích thêm. Cô nắm tay mẹ chồng, nói: "Mẹ ơi, ngoài trời nóng quá, Nguyệt Nguyệt vẫn chưa khỏe hẳn, chúng ta về trước thôi."
Dương lão thái thái nhìn mồ hôi ướt đẫm trán cháu gái, không kịp nói thêm lời nào với những người khác, vội vàng xách túi đi theo.
Khi mọi người vừa quay gót lên lầu, một phụ nữ trẻ liền vội vã chạy theo: "Xin hỏi món ăn ở quán đó có ngon thật không? Liệu có kích thích vị giác được không?"
Lý Quyên gật đầu quả quyết: "Thực sự rất ngon."
"Quán ở đâu vậy ạ?"
"Ngay cuối ngõ Lê Hoa, cô chỉ cần nhìn thấy mấy chậu lá chuối lớn đặt trước cửa là đúng."
"Cảm ơn cô." Người phụ nữ trẻ ghi nhớ địa chỉ kỹ lưỡng. Nhà cô cũng có một cô con gái gần bằng tuổi Nguyệt Nguyệt nhưng vì sinh non nên cơ thể rất yếu.
Gần đây vì thời tiết nắng nóng, con gái cô bé không muốn ăn gì cả. Cô đã cố gắng làm đủ mọi món ăn kích thích vị giác nhưng không hề có tác dụng, điều đó thực sự khiến cô lo lắng đến phát sốt.
Bây giờ nghe Lý Quyên nói vậy, người phụ nữ trẻ như được tiếp thêm chút hy vọng. Đúng lúc hôm nay ông bà nội cũng đi thăm họ hàng không có nhà, cô ấy có thể lén đưa con đi thử xem sao.
Buổi chiều, trời đổ một trận mưa rào nặng hạt.
Sau cơn mưa lớn, lá cây lê trong sân rụng đầy đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu vừa dọn sạch sân thì lần lượt có khách đến nhà hàng.
Cao Viễn dẫn theo một người bạn tên Lý Lâm bước vào: "Chủ quán ơi, trưa nay tôi có chút việc nên hôm nay đến muộn."
Diệp Cửu Cửu không để ý lắm, chỉ gật đầu. Nào ngờ Cao Viễn lại cố làm ra vẻ bí ẩn, đưa khuôn mặt tròn xoe như cái đĩa lại gần cô: "Chủ quán, cô có phát hiện hôm nay tôi có gì khác không?"
Diệp Cửu Cửu đánh giá anh ta hai lần: "Gầy đi à?" Cao Viễn lắc đầu nói không phải.
Diệp Cửu Cửu do dự vài giây: "Đổi kiểu tóc mới?"
Cao Viễn vẫn lắc đầu. Anh ta chỉ vào má mình: "Chủ quán, cô có thấy mụn của tôi không còn đỏ như vậy không?"
"..." Diệp Cửu Cửu quay người bỏ đi. Người này chắc chắn lại muốn dây dưa với cô, nói là nhờ tác dụng của hải sản thần kỳ.
Lý Lâm kéo tay người anh em tốt: "Tôi lại không thấy mặt anh có chỗ nào không đỏ hết."
Cao Viễn chỉ vào mặt mình: "Tôi soi gương nhìn rất lâu rồi, thực sự tốt hơn nhiều. Không tin thì chúng ta ra ngoài tôi chỉ cho anh xem."
Lý Lâm: "Anh không nghe chủ quán nói hôm nay chỉ bán bốn bàn thôi sao? Còn lề mề nữa thì hôm nay sẽ không được ăn đâu."
Cao Viễn không kịp kiểm chứng làn da trên mặt mình nữa, ngồi phịch xuống: "Chủ quán, gọi hết các món trong thực đơn."
"Được." Diệp Cửu Cửu gọi món xong thì quay lại bếp phụ chuẩn bị. Đợi bê hết lên bàn thì lại có một cặp mẹ con đến. Cô vội vàng ra mở cửa: "Hoan nghênh quý khách."
Người phụ nữ trẻ bế một bé gái ba tuổi gầy gò, suy dinh dưỡng bước vào, dáng vẻ cô rụt rè, e ngại. Diệp Cửu Cửu cười với người phụ nữ trẻ: "Đến ăn cơm ạ?"