Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Hân căng thẳng đảo mắt quanh nhà hàng. Cô không ngờ một nơi như thế này lại có không gian trang nhã đến vậy. Tay cô bất giác siết chặt chiếc điện thoại, thầm lo lắng số tiền trong ví điện tử có đủ chi trả không.
"Mời ngồi trước đã." Diệp Cửu Cửu dẫn hai người ngồi vào vị trí góc. Phía sau vừa hay có một mảng lớn hoa thiên điểu che chắn, điều này khiến Trương Hân thoải mái hơn nhiều.
Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho người phụ nữ trẻ: "Cô xem thực đơn nhé."
Mặc dù Trương Hân đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng khi cô nhìn thấy giá của món súp Tomyum là 488 tệ, tim cô vẫn thắt lại.
Mấy ngày khai trương, Diệp Cửu Cửu đã gặp rất nhiều biểu cảm tương tự. Cô nhẹ nhàng an ủi Trương Hân: "Hôm nay cửa hàng không có hàng tươi ngon về kịp. Nếu không có món nào vừa ý thì cô có thể ghé qua hai ngày nữa."
Trương Hân thở phào nhẹ nhõm, biết ơn chủ quán đã giữ thể diện cho mình. Cô nhìn vào thực đơn thêm lần nữa, do dự mãi mới gọi món tảo biển trộn và món nghêu hấp trứng.
Diệp Cửu Cửu thấy cô do dự rất lâu mới gọi món, khẽ thở dài rồi hỏi: "Xác định là bé có thể ăn hải sản không? Ở đây chúng tôi không cho trả lại món sau khi đã gọi đâu nhé."
"Bé ăn được ạ." Trương Hân do dự nói: "Chỉ là không có khẩu vị, ăn không được nhiều thôi."
"Tôi nghe người khác nói nhiều bé không có khẩu vị nhưng sau khi ăn hải sản ở đây của cô thì khẩu vị tốt hơn một chút nên tôi muốn thử xem sao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu cười bất lực: "Cô nói như thể hải sản ở đây của tôi là thuốc tiên vậy, thực ra không lợi hại đến mức đó đâu. Có thể là vừa đúng lúc bé có khẩu vị trở lại thôi."
Mấy ngày nay đã có rất nhiều người nói như vậy, cộng thêm việc hải sản vốn dĩ xuất hiện một cách khó hiểu, khiến Diệp Cửu Cửu linh cảm chúng có công dụng đặc biệt, nhưng cô tuyệt đối không hé răng nửa lời. Cô hiểu rõ, nói quá nhiều chỉ tổ rước họa vào thân. Diệp Cửu Cửu xác nhận xong thực đơn rồi quay về bếp.
Hai món ăn đều rất đơn giản, mười phút sau đã được bưng lên bàn. Sau khi được đặt lên bàn, cô bé An An ngoan ngoãn ngồi im lặng, ngước đôi mắt trong veo nhìn món trứng hấp trên bàn, giọng bé tí xíu như tiếng muỗi kêu: "Mẹ ơi, món này thơm quá."
"An An thấy thơm sao?" Trương Hân nhìn thấy trên mặt con gái hiếm khi xuất hiện biểu cảm muốn ăn, trong lòng vui mừng khôn xiết: "Con muốn ăn không?"
An An gật đầu, giọng nói ngọng nghịu nói muốn.
Trương Hân lập tức gắp một con nghêu, khéo léo tách thịt ra rồi nhẹ nhàng thổi: "Mẹ thổi cho An An nhé."
Đôi mắt đen láy của An An từ nãy giờ vẫn lơ đãng bỗng chốc dán chặt vào con nghêu, ánh nhìn háo hức không rời khỏi miếng thịt béo ngậy: "Mẹ ơi, nó to bằng cả lòng bàn tay con luôn!"
“Chúng ăn nhiều nên mới lớn được vậy đó, An An cũng ăn thật nhiều vào để mau chóng cao lớn như thế nhé!” Trương Hân cũng không biết đây là loại nghêu gì, cô gắp một miếng đút cho con gái: “An An nếm thử xem?”
An An há miệng, ngậm miếng thịt nghêu từ từ ăn.
Trương Hân căng thẳng nhìn con gái. Cô bé từ trước đến nay đều rất biếng ăn, nhất là thời tiết gần đây nóng nực, ăn gì cũng dễ nôn. Cô rất sợ mùi tanh của hải sản sẽ khiến con bé khó chịu.