Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có muốn nôn không con?” Trương Hân đưa tay ra đỡ bên miệng con gái: “Muốn nôn thì nôn vào tay mẹ này.”
An An nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý không muốn nôn.
Trương Hân ngẩn người, kích động hỏi con gái: “An An, con thấy ngon không?”
An An khẽ gật đầu nhỏ, nói không rõ ràng: “Ngon lắm ạ.”
“Ngon sao? Vậy mẹ bóc thêm cho con mấy con nữa nha.” Trương Hân lại gắp một ít thịt nghêu cho vào bát con gái: “An An từ từ ăn nhé.”
“Mẹ cũng ăn ạ.” An An cũng cầm một miếng cho vào bát mẹ.
“Mẹ không ăn đâu, mẹ không thích ăn món này.” Trương Hân gắp hết phần thịt nghêu dai ngon vào bát An An: “An An ăn nhiều một chút nhé.”
Đợi con gái ăn hết thịt nghêu, Trương Hân lại múc một ít trứng hấp trộn với cơm đút cho con gái: “An An ăn thêm món trứng hấp trộn cơm này nữa nè.”
An An không hề phản kháng, há miệng tiếp tục ăn. Cơm mềm dẻo, trứng hấp mềm mịn thơm ngon, cô bé ăn liền một mạch không ít: “Mẹ ơi, món trứng này ngon quá, ngon hơn ở nhà mình nhiều.”
Nhìn thấy con gái rất thích, Trương Hân đưa tay lau khóe mắt. Quả nhiên chị Lý và những người khác không lừa cô, đồ ăn ở đây thực sự rất thơm ngon, có thể khiến người ta đặc biệt thèm ăn.
Sau đó, cô cố gắng nở một nụ cười: “Thích ăn sao? Vậy ăn thật nhiều vào nhé.”
An An nhẹ nhàng đáp ứng: “Ngon lắm ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trương Hân cười hỏi cô bé: “Về nhà sau mẹ làm cho con được không?”
An An chớp chớp mắt: “Có ngon như ở đây không ạ?”
Trương Hân ừ một tiếng: “Mẹ cố gắng làm ngon như vậy được không?”
An An ngoan ngoãn gật đầu: “Con thích ở đây hơn.”
Trương Hân rất mừng vì mình đã không nghi ngờ, nếu không thì đã bỏ lỡ mất cơ hội này. Đợi đút con gái ăn xong, cô mới ăn nốt phần cơm còn lại. Trứng hấp mềm mịn thơm ngon, tảo biển giòn sần sật, rất tươi mà không hề tanh chút nào, ăn vào còn có cảm giác hơi ngọt hậu. Bảo sao con gái cô ăn vui vẻ đến thế. Hai mẹ con ăn xong thì trả tiền rồi vội vã về nhà. Vừa vào cửa đã thấy cha mẹ chồng vốn phải đi thăm họ hàng đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, cô ngẩn người: “Cha mẹ sao về sớm thế ạ?”
“Không có việc gì nên về sớm thôi.” Mẹ chồng rũ mắt nhìn cô: “Con đi đâu thế? Sao không ở nhà nấu cơm tối?”
“Chiều nay trời mưa mát mẻ, con đưa An An ra ngoài đi dạo một lát ạ.” Trương Hân đưa con gái vào phòng, sau đó vội vã chạy vào bếp: “Cha mẹ, con làm ngay đây ạ.”
Cha chồng hừ một tiếng không hài lòng: “Nhanh lên, sắp c.h.ế.t đói rồi đây này.”
Trương Hân hít một hơi thật sâu, trả lời một tiếng “Vâng” thật nhỏ.
Hoàng hôn buông xuống, nhà nhà lên đèn.
Bên phía Diệp Cửu Cửu đóng cửa hàng xong cũng trộn cho mình một đĩa tảo biển ăn vội cho no rồi rửa mặt nghỉ ngơi.
Trước khi nghỉ ngơi, cô kiểm kê lại thu nhập hôm nay. Vì hôm nay số lượng hải sản tủ lạnh gửi đến có hạn nên thu nhập cũng kém hơn mấy ngày trước. Ngày mai tủ lạnh có thể gửi thêm một số hàng lớn thì tốt rồi, toàn ốc biển và nghêu không biết sắp xếp thực đơn thế nào.