Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bà ta trong khu phố rất đanh đá, vẫn thường nghe thấy bà ta mắng con dâu chỉ vì vài đồng bạc lẻ." Bà Dương vẫn còn thấy áy náy khôn nguôi: "Nếu chúng tôi không nói nhiều thì cũng không gây ra phiền phức lớn đến vậy cho cô chủ."

"Không phải chuyện gì to tát." Chuyện nào ra chuyện nấy, Diệp Cửu Cửu không hề có ý trách những người không liên quan: "Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ lúc nãy. Muốn ăn gì, tôi mời."

"Cô chủ, ôi không cần đâu, chúng tôi chỉ nói sự thật thôi, có giúp được gì nhiều đâu." Mẹ Lạc Lạc hơi ngập ngừng: "Thực ra hôm nay cũng là tình cờ thôi ạ, hôm nay con trai tôi vừa nhận được thông báo nghỉ hè, vừa ra khỏi trường mẫu giáo đã đòi đến đây ăn uống, không ngờ lại gặp phải người như vậy."

Mẹ Lạc Lạc nói xong liền cúi đầu tìm con trai, kết quả tìm một hồi vẫn không thấy đâu: "Hả? Thằng bé Lạc Lạc nhà tôi đâu rồi?"

"Vừa nãy còn ở đây mà." Bà Dương quay người lại cũng phát hiện cháu gái mình không thấy đâu: "Nguyệt Nguyệt đâu rồi?"

Không thể để bọn trẻ có chuyện gì xảy ra ở đây, Diệp Cửu Cửu định lấy điện thoại xem camera thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu hoảng sợ của thằng bé mũm mĩm vọng ra từ trong bếp.

Cô vội vàng chạy vào bếp, khoảnh khắc tiếp theo liền thấy trên đầu thằng bé mũm mĩm đang đội một con bạch tuộc khổng lồ.

Con bạch tuộc tròn xoe màu tím ngoe nguẩy tám chiếc vòi lớn, bám chặt trên đầu thằng bé, nhìn từ xa trông như một sinh vật kỳ lạ mọc hai cái đầu.

Diệp Cửu Cửu kinh ngạc tột độ, vội vàng chạy đến giúp: "Sao bạch tuộc lại bò lên đầu con vậy?"

"Nó chạy ra, con đi bắt nó." Khuôn mặt mũm mĩm của Lạc Lạc bị vòi bạch tuộc bóp đến méo mó, nhăn nhó, vừa khóc vừa la ầm ĩ: "Nhanh cứu con với, con sắp bị nó siết nghẹt thở mất rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Con trai, mẹ cứu con đây!" Chu Khiết, mẹ của Lạc Lạc, vội vàng chạy đến, túm lấy phần đầu tròn xoe của con bạch tuộc, ra sức kéo lên. Cô cứ nghĩ thế là có thể kéo nó ra, nhưng những chiếc vòi to lớn, thô ráp của con bạch tuộc lại bám chặt vào mặt Lạc Lạc, tiện thể nhấc bổng cả thằng bé lên theo.

Đột nhiên bị treo lơ lửng, Lạc Lạc ngẩn người ra, lắc lư đôi chân mũm mĩm: "Mẹ ơi, vui quá, mẹ kéo cao lên một chút nữa đi ạ."

Diệp Cửu Cửu thấy thằng bé không hề sợ hãi, bật cười: "Hết sợ rồi à con?"

"Vui lắm." Lạc Lạc vươn tay nắm lấy chiếc vòi bạch tuộc nhớp nháp, ra sức kéo, còn cảm thấy thật co giãn và đàn hồi.

"Đừng nghịch nữa, cẩn thận nó phun mực đấy." Diệp Cửu Cửu vừa dứt lời, con bạch tuộc liền phun một vệt mực đen sì lên đầu Lạc Lạc, mực chảy dọc theo đầu và xuống má của thằng bé.

Lạc Lạc vẫn chưa nhận ra, chỉ thấy hai má ướt át: "Mẹ ơi, mặt con có nước à?"

"Không có." Chu Khiết quơ tay tùy tiện lau mặt cho con trai, kết quả là lau nhoét ra đen cả mặt. Cô nhìn khuôn mặt đen như than của con trai mình, bật cười phá lên.

Diệp Cửu Cửu thấy vậy, khóe môi khẽ cong lên.

Lạc Lạc ngơ ngác hỏi: "Mẹ cười gì vậy ạ?"

"Không có gì." Chu Khiết quay đầu, ánh mắt cầu cứu Diệp Cửu Cửu: "Cô chủ, cái này giờ phải làm sao đây?"

"Để tôi." Diệp Cửu Cửu chủ động vươn hai ngón tay, ấn mạnh vào nhãn cầu của con bạch tuộc. Nó khó chịu liền buông thằng bé ra ngay lập tức.