Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tôi muốn ăn hai xiên!”
Mấy người đang quay video nhìn chằm chằm vào những xiên mực nướng trên vỉ của Cao Viễn, vô thức l.i.ế.m môi thèm thuồng: “Anh bạn, ngon thật sao?”
“Ngon.” Cao Viễn nhếch mép cười một cách trêu chọc với mấy người đó: “Muốn ăn không?”
Mấy người kia ngứa ngáy trong lòng: “Muốn.”
Cao Viễn há miệng ăn nốt xiên mực còn lại, chu môi ra, mép dính đầy dầu mỡ, nói một cách đắc ý, trêu ngươi: “Không cho các anh!”
Mấy người kia: “...”
“Không cho các chú đâu!” Lạc Lạc cũng nhanh nhảu hùa theo.
“Không cho đâu!” Kiều Kiều và Hạo Hạo cũng đồng thanh bĩu môi: “Để các chú thèm chết!”
Mẹ Lạc Lạc gọi to: “Lại đây mau, chị đẹp nướng xong thêm mẻ nữa rồi!”
“Chị đẹp đối xử với chúng mình tốt quá trời.” Lạc Lạc cười tít mắt nhìn mấy người kia, giọng trêu chọc: “Không cho các chú ăn đâu nhé!”
Mấy người kia tức muốn nổ phổi: “...” “Mấy đứa nhóc ranh này thật đáng ghét! Làm như ai thèm lắm ấy!”
Một người khác bụng bắt đầu réo ùng ục, nước bọt cũng chảy ra thành dòng: “Nhưng... mà thơm thật!”
“Chưa từng ngửi thấy mùi mực nướng nào quyến rũ thế này, chắc chắn là ngon lắm.”
“Biết đâu họ cho thêm cái gì kích thích vị giác thì sao? Để người ta nghiện rồi c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn! Mọi người đừng ăn, lỡ có chuyện gì thì hối không kịp!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Trước khi nói xấu vô căn cứ, mấy người lau nước bọt trên miệng đi đã.” Diệp Cửu Cửu khinh thường hừ lạnh một tiếng, rồi tiếp tục làm mực nướng. Mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp không gian, khiến mấy người cứ nuốt nước bọt ừng ực, chỉ muốn lao tới mua ngay một xiên để nếm thử cho thỏa cơn thèm.
Nhưng Diệp Cửu Cửu hoàn toàn không có ý định bán cho họ.
Mấy người kia vừa thèm thuồng vừa tức tối, cuối cùng đành phải lủi thủi rời đi.
Hu hu hu, kiếp này không bao giờ thèm bén mảng đến đây nữa! Sau khi họ đi, lại có mấy người khách qua đường khác bị mùi thơm níu chân, vây lại hỏi: “Chủ quán, mực nướng này của cô bán thế nào?”
“Không bán, chỉ đãi bạn bè thân quen thôi.” Hôm nay Diệp Cửu Cửu cố tình bày ra để chọc tức những kẻ xấu bụng kia, không định bán. “Nếu muốn ăn thì hôm khác ghé nhà hàng chính thức mà thưởng thức nhé.”
Chỉ được nhìn mà không được ăn, ai nấy đều thèm rỏ dãi, thầm nghĩ bụng nhất định phải dành thời gian đến nếm thử bằng được, bất kể giá cả có đắt đỏ đến đâu.
Mực, bạch tuộc, mực nang đều không nhiều, chẳng mấy chốc đã ăn sạch sành sanh nhưng Cao Viễn và những người khác vẫn chưa đã cơn thèm. Thế là tự bỏ tiền ra vọt ra siêu thị đầu ngõ, khuân về nào đậu phụ rán, mì căn, xúc xích, thịt xiên cừu nướng... để nướng thêm.
Diệp Cửu Cửu khéo léo tách đôi miếng đậu phụ rán, đặt lên vỉ nướng đang nóng hổi, nhẹ nhàng phết thêm một lớp dầu bóng mượt. Đợi đến khi bề mặt đậu phụ nổi lên những bong bóng trắng li ti, cô mới cẩn thận quét dầu ớt cay thơm. Dưới sức nóng của vỉ nướng, đậu phụ dần chuyển sang màu vàng nhạt óng ả cả hai mặt, tỏa ra một mùi hương nồng nàn quyến rũ, chỉ cần ngửi thôi cũng đủ khiến nước bọt ứa ra.
Vài đứa trẻ như Lạc Lạc cứ dán mắt vào cô không chớp, khuôn mặt tròn xoe hiện rõ hai chữ “thèm thuồng”.
"Gần xong rồi đây!" Diệp Cửu Cửu tiện tay thêm vào củ cải chua đã thái nhỏ để chống ngấy, cùng chút hành lá, rau mùi, ngò gai và những mẩu mực còn sót lại. Sau đó, cô khéo léo cuộn lại, gói ghém thật gọn gàng, và thế là một miếng đậu phụ rán nướng giòn rụm bên ngoài nhưng vẫn mềm dai bên trong đã hoàn thành.
Mọi người chia nhau thưởng thức, ai nấy đều tấm tắc khen: "Bên ngoài giòn giòn, ăn vào lại rất dai, củ cải chua bên trong có vị thanh mát, làm dịu đi cái ngấy của đậu phụ rán, ngon tuyệt!"
"Thịt xiên cừu và xúc xích cũng khá ngon, nhưng so với mực ban nãy thì vẫn kém xa." Mẹ Lạc Lạc vừa nhai vừa tấm tắc: "Trước đây tôi ăn không thấy rõ sự khác biệt, nhưng giờ thì cảm nhận được rõ rệt."
"Đương nhiên rồi, hải sản ở đây của cô chủ đặc biệt tươi ngon mà." Cao Viễn càng thêm kiên định rằng sau này sẽ thường xuyên ghé đây ăn hải sản: "Cô chủ ơi, ngày mai là hải sản gì vậy? Tôi muốn đặt trước một bàn."
"Không biết được, tủ lạnh giao ngẫu nhiên thôi." Diệp Cửu Cửu cũng chẳng thể biết ngày mai tủ lạnh của mình sẽ "ban tặng" món gì.