Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ở trong nước biển lâu sẽ biến thành cá muối khô héo mất đấy, em ra ngoài trước không tốt hơn sao?" Diệp Cửu Cửu nhẹ giọng nói: "Chị sẽ không làm hại em đâu, chị đảm bảo đó."
Cô bé người cá vẫn rất sợ hãi, đôi mắt to xanh thẳm như nước biển ngấn lệ, hơi hé miệng, như thể giây tiếp theo sẽ òa khóc nức nở.
"Đừng khóc mà!" Diệp Cửu Cửu sợ nhất là tiếng trẻ con khóc. Trong lòng cô hoảng hốt, đau đầu nhìn quanh bếp, ngó một vòng cũng chẳng thấy thứ gì có thể dỗ dành trẻ con.
Cô bất lực thu hồi tầm mắt, ánh mắt lướt qua chiếc tạp dề treo ở góc, đột nhiên nhớ đến chiếc kẹo mút mà cậu bé mập mạp đã tặng cô hôm qua. Cô vội vàng lấy chiếc kẹo mút ra, xé giấy gói rồi trực tiếp nhét vào miệng cô bé người cá.
Một chiếc kẹo mút đột nhiên xuất hiện trong miệng, người cá bé nhỏ ngơ ngác chớp chớp đôi mắt to xanh thẳm, dường như vẫn chưa hiểu đó là thứ gì. Ngay giây phút nếm được vị ngọt ngào, cô bé lập tức vui vẻ hẳn lên, hương vị đó giống hệt loại rong biển ngọt ngào mà cô bé thích ăn nhất.
Diệp Cửu Cửu nhìn biểu cảm thoải mái, rạng rỡ của cô bé, cũng thở phào nhẹ nhõm. Không khóc là tốt rồi, nhưng chưa kịp thở phào thì cô lại nghe thấy một tiếng "răng rắc" vang lên từ miệng người cá.
"Em... em cắn nát luôn rồi sao?" Diệp Cửu Cửu căng thẳng nhìn miệng cô bé, nhỡ đâu mắc nghẹn thì phải làm sao? "Há miệng ra cho chị xem nào?"
Người cá bé nhỏ chớp chớp đôi mắt xanh thẳm như có sóng nước lăn tăn, dường như vẫn chưa hiểu ý cô.
"Há miệng ra này." Diệp Cửu Cửu tự mình há miệng, phát ra âm "A" làm mẫu cho cô bé.
Người cá bé nhỏ học theo cô há miệng, phát ra tiếng bi bô non nớt: "A...?"
Diệp Cửu Cửu nhân cơ hội lấy que kẹo mút ra. Phần kẹo ở đầu que bên kia đã bị người cá bé nhỏ cắn nát hoàn toàn, que cũng bị cắn cong queo. Răng tốt thật đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bé nuốt gọn chỗ kẹo vụn trong miệng vào bụng, sau đó lại há hốc mồm, kêu "A a" đầy mong đợi.
Diệp Cửu Cửu đoán ý cô bé: "Còn muốn ăn nữa sao?" Người cá bé nhỏ chớp mắt, phát ra âm "A" ngọng nghịu.
"Muốn ăn thì được thôi, nhưng em ra ngoài trước đã nhé?" Cứ ngâm mình trong nước mãi cũng không được, Diệp Cửu Cửu đưa tay về phía người cá: "Chị bế em ra ngoài nhé?"
Người cá bé nhỏ l.i.ế.m môi, do dự nhìn những sợi rong biển đang quấn quanh người, rồi lại nhìn Diệp Cửu Cửu. Sau một hồi ngập ngừng rất lâu, cô bé giơ bàn tay nhỏ trắng nõn, nhẹ nhàng đặt vào tay Diệp Cửu Cửu.
Diệp Cửu Cửu khẽ nhướng mày. Thì ra đây là một người cá bé nhỏ mê đồ ngọt.
Nhưng mà cũng quá dễ lừa rồi, nhỡ gặp phải kẻ buôn người thì xong đời mất.
Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng gỡ bỏ những sợi rong biển xanh phủ kín toàn thân người cá, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô bé, mềm mại như một cục bông.
Diệp Cửu Cửu lấy khăn tắm cẩn thận bọc người cá lại rồi nhẹ nhàng bế lên. Cô bé nhẹ tênh nằm trên vai cô, mềm mại, nhỏ nhắn, một tay có thể ôm trọn.
Cô lại cúi xuống ngửi ngửi. Không hề có mùi tanh cá khó chịu, mà ngược lại, chỉ thoang thoảng mùi mặn của biển rất nhạt, chủ yếu vẫn là hương sữa non dịu dàng. Có lẽ đây là một người cá bé nhỏ vẫn còn trong giai đoạn b.ú sữa mẹ.
"Trên người em có nhiều hạt muối biển quá, chị rửa cho em trước nhé." Diệp Cửu Cửu bế người cá bé nhỏ đến phòng tắm, đặt vào chiếc chậu giặt đồ cỡ lớn.
Sau một hồi tắm rửa sơ qua, mái tóc đen xoăn ướt sũng áp vào đôi má trắng nõn, khiến người cá bé nhỏ càng trở nên xinh đẹp hơn. Cô bé có đôi mắt to xanh thẳm, đôi mắt trong veo, như có nước biển chảy qua.