Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Các em đoán đúng rồi, thực sự rất ngon." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa múc một thìa cháo khác, nhẹ nhàng thổi. Sau đó, dưới sự chú ý của ba đứa trẻ, cô đưa vào miệng, vẻ mặt đầy thích thú: "Sao lại có cháo cua ngon đến thế này chứ?"
Ba đứa trẻ bị món cháo hấp dẫn đến mức nuốt nước bọt liên tục, trên khuôn mặt mũm mĩm của chúng viết đầy vẻ thèm muốn: "Chúng em cũng muốn nếm thử ạ."
"Muốn nếm thử sao?" Diệp Cửu Cửu nhìn ba đứa trẻ liên tục gật đầu: "Nhưng chị có một điều kiện. Các em phải nói cho chị biết các em ở đâu? Và số điện thoại của cha mẹ là bao nhiêu?”
Diệp Cửu Cửu không thường xuyên ở nhà, cộng thêm những người thuê nhà xung quanh thường xuyên thay đổi nên cô không quen biết mấy đứa trẻ này. Vì vậy, cô cố ý dỗ dành để dò hỏi tình hình gia đình của chúng.
"Ở bên trong đó ạ." Cậu bé mập mạp chỉ tay về phía sau cửa hàng: "Tòa nhà cao tầng bên kia."
"Các em đi vòng qua đến đây bằng cách nào vậy?" Bên kia không còn là khu phố cổ nữa. Diệp Cửu Cửu không ngờ bọn trẻ lại chạy xa đến thế. Lỡ gặp phải kẻ buôn người thì phải làm sao? "Các em có số điện thoại của cha mẹ không?”
"Bọn con chơi ở ngoài, ngửi thấy mùi thơm phức nên mới chạy tới đây ạ." Lạc Lạc, cậu bé mập mạp vẫn đang say sưa nghĩ về bát cháo cua thơm lừng, lắc đầu rồi chu môi nói với Diệp Cửu Cửu bằng giọng ngọng nghịu: "Chúng con đã nói rồi mà, chị phải cho bọn con ăn đó nha, không được nói suông đâu!"
Cô bé buộc hai b.í.m tóc nhỏ cũng gật đầu đồng tình: "Nói suông là đồ chó con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một cậu bé khác mặc quần yếm màu xanh, chớp chớp đôi mắt đen láy: "Chị ơi, chị muốn biến thành chó con không ạ?"
"...Chị đâu có nói là không cho đâu nào." Diệp Cửu Cửu không ngờ mấy đứa trẻ này lại lém lỉnh đến vậy. Cô đã thử cháo cua, xác nhận không có vấn đề gì, hoàn toàn có thể cho trẻ con ăn. Cô dịu dàng nói: "Các bé ngồi ngoan nhé, chị đi lấy bát đây." Vừa dứt lời, cô quay vào bếp lấy bát, đồng thời gọi điện báo cảnh sát.
Khi Diệp Cửu Cửu quay lại phòng khách, ba đứa trẻ đã tự động xếp hàng ngồi ngay ngắn, ngoan ngoãn chờ cô đút ăn. Cô chia cho mỗi đứa nửa bát nhỏ: "Các bé ăn đi nhé."
Lạc Lạc há to miệng: "Cảm ơn chị gái xinh đẹp ạ, chị thật là người tốt bụng!" Diệp Cửu Cửu bật cười, xoa đầu thằng bé: "Đúng là khéo ăn nói ghê."
"He he." Ba đứa trẻ cầm bát sứ trắng tinh, cúi đầu ăn lấy ăn để. Vừa nếm một miếng, chúng đã bị hương vị mềm mại, thơm ngon của cháo cua chinh phục hoàn toàn. Đứa nào đứa nấy đều tròn xoe mắt, vẻ mặt ngây ngất: "Oa, cái này ngon quá đi!"
Cô bé buộc tóc đuôi sam gật đầu lia lịa: "Ngon tuyệt ạ."
"Đây là món cháo ngon nhất mà con từng được ăn đó!" Lạc Lạc cũng gật đầu lia lịa: "Chỉ là... hơi ít ạ." Thằng bé vỗ vỗ vào cái bụng tròn ủm của mình: "Con còn có thể ăn thêm một bát nữa."
Diệp Cửu Cửu nhìn cái bụng tròn ủm của thằng bé, theo nhịp thở mà phập phồng lên xuống, trông cứ như một quả bóng được bơm căng hết cỡ, khiến người ta chỉ muốn chọc một ngón tay vào là xì hơi ngay. Cô nhướng mày cười, lại múc thêm cho thằng bé một bát: "Ăn đi con."
Diệp Cửu Cửu cũng múc cho mình một bát. Cháo cua mềm mại, mịn màng và ngon đến lạ lùng, khiến cô ăn mãi không muốn dừng. Vậy nên, một nồi cháo lớn đã nhanh chóng hết sạch không còn một chút nào.