Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô đứng trước cửa sổ bếp đang hé mở, làn gió nóng lướt qua gương mặt trắng trẻo thanh tú. Đôi tay thon dài của cô cẩn thận nắm lấy lưng cua, dùng sức mở vỏ, loại bỏ toàn bộ nội tạng bên trong, sau đó rửa sạch và cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn.
Đợi đến khi cháo trong nồi sánh lại, Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng cho cua đã cắt, gừng thái sợi và hành lá vào nồi cháo trắng đang sôi. Cô từ từ khuấy đều. Vài phút sau, vỏ cua dần chuyển sang màu cam đỏ vô cùng đẹp mắt.
Đun nhỏ lửa thêm năm phút nữa, sau khi cua chín tới, món cháo cua tỏa ra mùi thơm nức mũi. Diệp Cửu Cửu hài lòng gật đầu. Cô đợi đến khi bắc nồi ra, rắc thêm một ít hành lá thái nhỏ, rồi bưng đến bàn ăn của nhà hàng.
Cô cầm thìa nhẹ nhàng khuấy cháo cua. Từng hạt gạo vốn rời rạc nay đã mềm dẻo và quyện vào nhau, xen lẫn với những mảnh vỏ cua đỏ tươi và hành lá xanh mướt. Màu sắc tươi sáng, cùng với hương thơm ngọt ngào bay ra, theo gió lan tỏa khắp nơi.
"Thơm hơn bất kỳ món cháo cua nào mình từng ăn!" Diệp Cửu Cửu không kìm được múc một thìa, vừa định đưa vào miệng thì sau lưng vang lên tiếng hít hà.
Diệp Cửu Cửu cầm thìa khựng lại, nghi hoặc quay đầu nhìn. Cô phát hiện ba đứa trẻ đáng yêu đang nhón chân xúm xít ở cửa hàng. Chúng trông chừng ba bốn tuổi, tất cả đều đang chăm chú nhìn cô.
Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên liếc nhìn con phố vắng vẻ bên ngoài, không hề thấy ai đi cùng bọn trẻ: "Các em đang làm gì ở đây vậy?”
Cậu bé mập mạp dẫn đầu, dù bị phát hiện cũng không hề hoảng sợ. Cậu bé dán mắt vào nồi cháo cua cô vừa nấu, hít hà một hơi thật sâu, giọng nói ngọng nghịu hỏi: "Chị ơi, chị đang ăn gì thế ạ?"
"Chị đang ăn cháo cua." Diệp Cửu Cửu đặt thìa xuống: "Các em từ đâu đến vậy?"
Cậu bé không trả lời ngay. Thay vào đó, cậu bé tự nhiên bước vào, kiễng chân nhìn món cháo cua màu sắc bắt mắt trong nồi đất trên bàn, l.i.ế.m môi: "Cháo cua có ngon không ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu nhướng mày nhìn cậu bé mập mạp đang thèm thuồng này: "Không biết."
Cậu bé mập mạp sáng mắt lên: "Vậy... chị có muốn em nếm thử cho chị không ạ?”
Ồ, còn biết cả mánh lới nữa chứ. Đôi mắt Diệp Cửu Cửu lóe lên một tia thích thú, cô trực tiếp cầm thìa: "Chị tự nếm được mà."
Sau đó, dưới ánh mắt thất vọng của cậu bé mập mạp, cô đưa thìa cháo vào miệng. Cảm giác mềm mại, mịn màng, hương gạo nồng nàn hòa quyện với vị ngọt thanh của cua xanh.
Tiếp đó, cô dùng đũa khéo léo gắp miếng thịt cua. Thịt cua mềm và tươi rói, còn có một chút ngọt hậu, hoàn toàn không hề tanh. Đây chắc chắn không phải là hương vị của cua nuôi, mà giống cua hoang dã nguyên chất hơn nhiều.
Không đúng! Trước đây khi ở Hải Thành, cô đã ăn không ít cua biển sâu hoang dã, nhưng chưa có con cua nào ngon đến vậy. Diệp Cửu Cửu càng thêm tò mò: loại hải sản tươi ngon và chất lượng tuyệt hảo này rốt cuộc đến từ đâu?
Cậu bé mập mạp vẫn luôn dán mắt nhìn cô, nuốt nước bọt ừng ực: "Ngon không ạ?”
Diệp Cửu Cửu nhướng mày, trêu chọc cậu bé: "Em đoán xem?"
"Em đoán là ngon ạ." Một cô bé khác buộc hai b.í.m tóc nhỏ, chớp chớp đôi mắt đen láy, mềm mại trả lời.
Cậu bé mập mạp l.i.ế.m môi: "Em cũng nghĩ vậy ạ."