Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Cửu Cửu nhướn mày, cố gắng hiểu: "Ý em là chỉ có nước mới chảy ngược được, còn em và hải sản thì không?"
Bé người cá gật đầu: "Em không biến thành nước được."
"...Biết rõ phết nhỉ." Diệp Cửu Cửu đau đầu nhìn bé người cá. Không đưa về được thì phải làm sao? Cô không thể cứ giữ bé mãi được chứ? Cô nên nộp cho nhà nước hay tự nuôi đây?
Khoan đã, tự ý nuôi nhốt người cá có hợp pháp không?
Diệp Cửu Cửu lấy điện thoại ra tìm kiếm một chút. Mục đầu tiên hiện ra lại là gợi ý tiểu thuyết:
"Hướng dẫn nuôi mỹ nhân ngư/truyện 18+."
"...Diệp Cửu Cửu lặng lẽ tắt điện thoại. Những chuyện huyền ảo thế này, chắc chắn không ai tin là có người cá thật. Cô đau đầu nhìn bé người cá: "Em nói xem bây giờ phải làm sao?"
Bé người cá nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, vui vẻ che miệng: "Muốn ăn gà miếng."
"Vẫn còn tâm trạng đòi ăn gà miếng à? Không sợ chị nộp em cho nhà nước sao?" Diệp Cửu Cửu cầm khăn tắm ôm lấy bé người cá ướt sũng, lau khô rồi bế về phòng. May mà hôm qua mua thêm một bộ quần áo, nếu không chỉ có thể chạy khắp sân mà không mặc gì.
Bé người cá nằm trong hõm cổ Diệp Cửu Cửu, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ thân mật, có chút dựa dẫm. Dù mới chỉ gặp mỗi Diệp Cửu Cửu từ khi đến đây, nhưng dường như bé con đã biết cô là người tốt bụng.
Diệp Cửu Cửu lau sạch sẽ cho bé người cá, sau đó mặc quần áo cho cô bé. Hơi nước trên đuôi cá khô dần, rồi nó từ từ biến thành đôi chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đúng là kỳ diệu thật!" Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng mặc quần đùi và quần lót cho bé người cá: "Em muốn ngủ một lát hay dậy?”
Bé người cá đã ngủ cả đêm hôm qua, bây giờ không còn buồn ngủ lắm: "Dậy thôi, đi ăn kẹo."
"Được rồi." Diệp Cửu Cửu đi giày cho cô bé, sau đó dắt cô bé vào bếp.
Trời đã sáng hẳn từ năm giờ sáng. Làn gió mát rượi buổi sáng thổi qua sân nhỏ, ánh sáng mặt trời mọc ở phương đông chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Diệp Cửu Cửu và bé người cá, tươi tắn và rạng rỡ.
Diệp Cửu Cửu mỉm cười, bước vào bếp, bắt đầu kiểm kê mớ hải sản mà chiếc tủ lạnh "thần kỳ" vừa gửi đến: "Hôm nay may mắn quá, toàn là đồ ngon! Hơn nữa còn nhiều hơn cả lần trước! May mà cô đã kéo ngăn tủ lạnh ra mà không đóng lại, chứ không thì chắc chắn sẽ chật cứng."
Hôm nay có một con cá thu chấm xanh dài nửa mét, tức là con cá biển lớn mà bé người cá vừa ôm. Thực ra cũng không lớn lắm, ở Hải Thành còn có con dài hơn cả mét, nhưng ở Lộc Thành thì hiếm khi thấy được.
Ngoài ra, những con cá nhỏ trên đầu bé người cá cũng nặng năm sáu cân. Những con cá nhỏ này rất bổ dưỡng, thịt mềm như đậu phụ, do đó được gọi là cá đậu phụ, còn có tên gọi khác là cá đầu rồng, cá chó, cá chín bụng...
Ngoài những thứ này ra, còn có mười con ngao ngà voi, mỗi con nặng chừng bốn năm cân, chất lượng cực kỳ tươi ngon. Ngoài ra còn có hàng chục con cua ba mắt, cua thoa tử, một đống hàu béo múp, cùng các loại ốc biển nhỏ, tôm, nghêu… Kích thước chúng tuy khá nhỏ, nhưng đều thuộc loại bình thường, không quá đặc biệt như những con cua đầu tiên.
Các loại không nhiều, nhưng số lượng lại kha khá, còn có cả cá nữa chứ! Xem ra hôm nay đúng là phát tài rồi!
Diệp Cửu Cửu vội vàng bắt đầu lên thực đơn. Khoảnh khắc tiếp theo, cô trông thấy nàng tiên cá nhỏ toàn thân ngã vào thùng, bèn vội vàng túm lấy em ấy: “Sao lại ngã vào trong thế này?”
Vừa nói dứt lời, cô thấy trong miệng nàng tiên cá nhỏ đang ngậm một con cá đậu phụ mềm mại màu đỏ tươi, toàn thân Diệp Cửu Cửu ngây ngẩn cả người: “Đây là đồ sống đấy, em mau nhả ra đi, đừng ăn linh tinh, coi chừng bị tiêu chảy đấy!”