Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu nhân ngư nghiêng đầu nhìn cô, chớp chớp đôi mắt to tròn ngơ ngác: "Về nhà?"

"Đúng vậy, em đến bằng cách nào thì chị sẽ đưa em về bằng cách đó." Diệp Cửu Cửu gắp hết phần trứng chiên yêu thích của cô bé vào bát: "Bữa cuối rồi, ăn nhiều một chút nhé."

Nghe nói về nhà, tiểu nhân ngư vẫn vui vẻ hỏi ngay: "Mang kẹo!"

Diệp Cửu Cửu gật đầu đồng ý: "Được, ăn xong chúng ta sẽ gói kẹo cho em."

Tiểu nhân ngư ăn cơm thoăn thoắt từng miếng lớn. Sau khi ăn xong, cô bé lại chạy vội vào phòng thu dọn đồ đạc: "Cái này ngon, cầm đi! Cái này cũng ngon, cũng phải mang theo..."

Diệp Cửu Cửu: "..."

Kiểu này là muốn "dọn sạch" đồ trong nhà cô rồi.

Đợi bé người cá đóng gói xong một túi lớn, tiếp theo chỉ cần chờ về nhà.

Thời gian giao hàng của tủ lạnh không cố định. Diệp Cửu Cửu thức trắng một đêm, cuối cùng vào khoảng năm giờ sáng nghe thấy tiếng sóng nước rì rầm phát ra từ tủ lạnh.

Diệp Cửu Cửu nhanh chóng đỡ bé người cá đang ngáp vào tủ lạnh: "Tạm biệt bé con, về nhà ngoan nhé, đừng chạy lung tung nữa, không phải ai cũng tốt bụng như chị đâu đấy.”

Bé người cá nhìn xung quanh, phát hiện mình làm xong đồ đạc mà không mang theo: "Kẹo?"

"Cho em đây." Diệp Cửu Cửu đeo chéo túi vải đựng đủ thứ kẹo, kem, đồ ăn vặt, cả dưa chuột nữa, rồi cẩn thận đeo vào cổ cô bé: "Cầm chặt vào nhé, coi chừng bị nước cuốn trôi đấy."

Bé người cá ôm chặt túi vải, "ừ ừ" hai tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Tạm biệt bé con." Diệp Cửu Cửu đóng sập cửa tủ lạnh lại. Cách một lớp cửa, cô vẫn nghe rõ tiếng sóng nước rì rầm bên trong. Chắc bé người cá đã theo sóng nước mà rời đi rồi?

Cứ thế mà đi rồi sao?

Diệp Cửu Cửu đột nhiên có chút không nỡ, nhưng ngay lập tức lại dấy lên chút lo lắng. Bé người cá ăn đến bụng căng phồng, lại mang nhiều đồ như vậy, liệu cô bé có bị kẹt cứng giữa đường ra biển không đây?

Nghĩ đến cảnh bé người cá bụng tròn ủm bị kẹt giữa đường, Diệp Cửu Cửu che mặt phì cười. Phải làm sao bây giờ? Chỉ nghĩ thôi là cô đã thấy buồn cười rồi.

Bé người cá không lên được cũng không xuống được, có cần cá mập lớn đến kéo đi không? Lúc kéo có làm tróc vảy đuôi không? Hay là sẽ kéo luôn cả chiếc tủ lạnh của cô đi?

Giữa lúc Diệp Cửu Cửu đang chìm đắm trong những suy nghĩ kỳ quặc ấy, tiếng nước trong tủ lạnh ngày càng lớn dần, ùng ục như có nước biển đang cuộn trào bên trong. Tiếng cuộn trào dữ dội, như thể chỉ một giây nữa thôi, cả chiếc tủ lạnh sẽ bị nuốt chửng.

Diệp Cửu Cửu đứng bên ngoài tủ lạnh, hít thở làn gió mát rượi buổi sáng, lắng nghe tiếng sóng biển ầm ầm, cảm giác như đang đứng bên bờ biển nghe tiếng sóng vỗ.

Một hai phút sau, tiếng sóng biển dần lắng xuống, chỉ còn lại mùi mặn của biển thoang thoảng trong không khí, nhàn nhạt, mặn mặn.

Tiếng sóng ngừng hẳn.

Chắc là bé người cá đã theo sóng biển trở về rồi nhỉ?

Diệp Cửu Cửu vô thức kéo cửa tủ lạnh ra, vừa mở cửa cô đã ngay lập tức chạm mắt với bé người cá. Cả hai đều ngơ ngác nhìn nhau: "Sao em vẫn còn ở trong này?"

Bé người cá đội trên đầu mấy con cá nhỏ màu đỏ, tay ôm chặt một con cá biển lớn, ngơ ngác lắc đầu, giọng mềm mại nói: "Không biết."

"Có phải em mang quá nhiều đồ nên bị kẹt không?” Diệp Cửu Cửu vội vàng lấy một cái xô, nhanh chóng gỡ mấy con cá trên đầu và trong tay bé người cá ném vào. Sau đó, cô bế bé người cá ướt sũng ra ngoài, đặt vào chậu nước cạnh bồn rửa mặt để tắm rửa sạch sẽ.

"Không phải." Bé người cá ướt sũng vỗ vỗ đuôi cá hồng hào của mình: "Chỉ có nước mới chảy được, em và cá không được..."