Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Cửu Cửu khẽ cười gật đầu, rồi xoay người đi vào bếp. Vừa đi ngang qua chiếc bàn nhỏ ở góc, cô đã thấy cậu bé Trương Lạc đang cầm thanh sô cô la dỗ dành Diệp Tiểu Ngư.
Lạc Lạc tiến lại gần, vẻ mặt nịnh nọt: "Cậu xinh quá đi mất, tớ tặng cậu hết sô cô la của tớ luôn này."
Tiểu Ngư, vốn chưa từng nếm sô cô la, chẳng buồn bận tâm đến thanh sô cô la nhập khẩu trong tay cậu bé. Cô bé chỉ chuyên tâm gặm bắp ngô luộc của mình, hoàn toàn không để ý đến Lạc Lạc.
"Cậu tên gì thế? Tớ tên ở nhà là Lạc Lạc, tên thật là Trương Lạc." Cậu bé Lạc Lạc nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu Ngư: "Mắt cậu màu xanh, cậu là người nước ngoài à?"
"Bạn nhỏ tên là Diệp Tiểu Ngư, không phải người nước ngoài đâu." Diệp Cửu Cửu kéo Lạc Lạc đang sắp trèo lên người Tiểu Ngư ra: "Tiểu Ngư mới đến đây nên hơi nhút nhát, đừng làm con bé sợ nhé."
Dọa con bé, coi chừng nó cắn cậu đấy!
"Em gái Tiểu Ngư đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em." Lạc Lạc vỗ n.g.ự.c bôm bốp, ra dáng một người anh lớn: "Anh mời em ăn sô cô la, ăn bim bim nè."
"Hông ân." Tiểu Ngư bảo vệ bắp ngô luộc trong tay mình, không muốn chia cho ai.
"Sao cậu nói không rõ vậy?" Lạc Lạc nghiến răng, ra vẻ dạy dỗ Tiểu Ngư: "Là 'ăn', không phải 'ân'."
Thấy Lạc Lạc không còn bắt nạt Tiểu Ngư nữa, Diệp Cửu Cửu mới yên tâm quay người vào bếp làm việc. Mẹ Lạc Lạc cũng đi theo vào, nhìn con ngao vòi voi đắt tiền đang ngọ nguậy, cô ấy lặng lẽ lùi lại mấy bước: "Con này to quá, còn đang cựa quậy, trông ghê thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Thực sự hơi ghê một chút." Diệp Cửu Cửu nhìn con ngao vòi voi xấu xí với vẻ khó chịu: "Không nhìn thì vẫn ổn."
"Đúng rồi." Mẹ Lạc Lạc sợ nhìn nhiều sẽ không dám ăn, vội quay người chạy ra ngoài: "Chủ quán ơi, tôi không làm phiền cô nữa đâu."
Diệp Cửu Cửu không giữ lại. Cô cầm mười con tôm to bằng ngón tay cái, bắt đầu rút chỉ. Công việc này cô đã làm hàng nghìn hàng vạn lần rồi, mỗi con tôm chỉ mất vỏn vẹn một giây. Sau khi xử lý sạch sẽ, cô cho tôm và trứng vào hấp chưng.
Cô hấp tổng cộng hai phần, một phần dành riêng cho Tiểu Ngư. Nếu không, cô sợ cô bé sẽ chạy đến bàn ăn của khách để giành đồ ăn mất.
Tiếp theo, Diệp Cửu Cửu bắt đầu xử lý cá thu. Con cá này hơi to, cô cầm một cây cán bột đập mạnh xuống. Lợi dụng lúc nó còn đang choáng váng chưa kịp phản ứng, cô trực tiếp cầm d.a.o c.h.ặ.t đ.ầ.u cá xuống.
Đầu cá đã được nhà Lạc Lạc đặt trước. Diệp Cửu Cửu ướp gia vị cho đầu cá, đồng thời cắt cá thu thành từng miếng. Cô để riêng năm miếng đã ướp để chế biến ngay, số còn lại thì bảo quản lạnh để tránh hỏng.
Trong lúc chờ cá ngấm gia vị, Diệp Cửu Cửu đã xào xong phần sốt tỏi cho hàu và gia vị cho đầu cá hấp tiêu. Sau đó, cô múc từng thìa sốt rưới đều lên phần miến trên hàu. Sắc đỏ vàng quyện vào nhau, trông đặc biệt đẹp mắt.
Sau khi bày biện xong, Diệp Cửu Cửu cho tất cả vào lò hấp. Tiếp theo, cô bắt tay vào làm món cá thu chiên giòn. Cá thu rất tươi và mềm, chỉ cần chiên với lửa nhỏ, vàng đều hai mặt là đủ.
Diệp Cửu Cửu lấy một chiếc đĩa sứ trắng tinh, dùng thìa múc một ít sốt rau mùi đã đánh mịn, nhẹ nhàng vẽ một nửa vòng tròn trên đĩa. Hình vẽ ấy giống như một vầng trăng non, với sắc xanh tươi mát và vẻ đơn giản đầy tinh tế.
Cô kẹp hai lát cá thu vàng ươm đặt vào đĩa, xếp chồng lên nhau một cách tinh tế. Sau đó, cô điểm xuyết thêm vài lá rau mùi giòn tan bên cạnh, lập tức khiến món ăn trở nên tươi tắn, hấp dẫn hơn hẳn.
Làm xong xuôi, Diệp Cửu Cửu bắt đầu lần lượt dọn các món ăn lên. Vừa dọn xong và quay lại, cô đã thấy Tiểu Ngư đang mở to mắt tròn xoe nhìn mình đầy mong đợi. Cô khẽ cười, xoa đầu cô bé: "Sắp xong rồi đó con yêu."