Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu quay lại bếp lấy riêng một chiếc khay gỗ, đặt lên đó một bát trứng chưng, một miếng cá thu chiên giòn, một phần nhỏ gỏi hải sản tươi và một bát cơm rồi đưa cho Tiểu Ngư: "Con tự ăn nhé."

"Vâng ạ." Tiểu Ngư vui vẻ cầm thìa, xúc từng muỗng cơm ăn kèm. Món cá này ngon quá, món trứng chưng này cũng ngon tuyệt. Ngon đến mức cô bé chỉ muốn bơi vài vòng dưới nước để ăn tiếp.

Diệp Cửu Cửu quay lại bếp, tiếp tục hoàn thành những món còn lại. Hôm nay, cách chế biến các món ăn khá đơn giản nên chỉ một lát sau là xong hết. Sau khi bày biện đẹp mắt, cô lần lượt mang lên bàn. Khi vừa đặt món xuống, cô nghe mẹ Lạc Lạc và cô em chồng đang trò chuyện: "Chị đã tra rồi, con cá thu này bổ dưỡng lắm đấy, rất tốt cho người suy nhược sau sinh và suy nhược thần kinh. Em cứ ăn nhiều vào nhé."

"Cảm ơn chị dâu." Cô em chồng của mẹ Lạc Lạc mới sinh được hai tháng, cơ thể còn rất yếu. Lần này, cô ấy đưa con đến để mừng sinh nhật bố mẹ chồng. Ban đầu bố mẹ chồng không muốn cô ấy đến vì sợ cô mệt, nhưng cô em chồng vẫn muốn về nhà hít thở không khí và gặp gỡ mọi người.

Cha Lạc Lạc lên tiếng: "Con cá thu này thực sự rất tươi ngon. Anh thấy trên mạng có nói làm viên cá này cũng ngon lắm, tiếc là chủ quán ở đây không làm."

"Chủ quán một mình không làm xuể hết được." Mẹ Lạc Lạc bây giờ đã trở thành người phát ngôn chính thức của Diệp Cửu Cửu.

Diệp Cửu Cửu cười nhẹ, đặt món ăn xuống: "Món canh cá đậu phụ này, với món sò huyết luộc kia cũng rất bổ dưỡng, cực kỳ thích hợp cho người có cơ thể yếu đấy ạ."

Mẹ Lạc Lạc vội vàng bày thức ăn trước mặt cô em chồng và cha mẹ chồng: "Đúng rồi, đúng rồi! Mấy món này đều rất bổ dưỡng. Em không phải than phiền là không có sữa sao? Ăn những món này vào là chắc chắn sẽ có sữa thôi!"

Cô em chồng nghe vậy thì cảm thấy hơi khó xử, bởi ở nhà cô ấy đã bồi bổ đủ kiểu mà vẫn không thấy có tác dụng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Diệp Cửu Cửu mím môi cười tủm tỉm, sau đó tiếp tục ra ngoài tiếp khách. Quả nhiên, sau khi mẹ Lạc Lạc đến thì nhà hàng lại có thêm bốn bàn khách nữa, toàn bộ đều là do mẹ Lạc Lạc báo tin mà đến. Cô nhất thời bận rộn không ngơi tay, đến khi làm xong xuôi hết mọi việc thì cả nhà mẹ Lạc Lạc đã ăn uống xong, đang nhâm nhi trà chờ cô tính tiền.

Diệp Cửu Cửu cầm máy tính bảng lên tính toán: "Tổng cộng cả nước ép và rượu là sáu ngàn sáu trăm tệ. Cảm ơn quý khách đã ủng hộ ạ."

Cha Lạc Lạc đứng dậy, thanh toán tiền: "Đi thôi, mình đi xem phim ở trung tâm thương mại nhé?"

"Đi xem phim thôi!" Lạc Lạc nhảy tưng tưng chạy đến nắm tay Tiểu Ngư đang uống nước ép: "Em gái xinh đẹp của anh, anh đưa em đi xem phim nhé."

Diệp Cửu Cửu ngớ người ra. Cậu bé mập này, mình đối xử với cậu tốt thế, vậy mà cậu lại dám dụ dỗ 'cô bé người cá' của mình à?

Dù mới quen cô bé người cá có một ngày, nhưng Diệp Cửu Cửu đã xem cô bé như người thân rồi. Hơn nữa, nếu tiểu nhân ngư ra ngoài mà gặp nước, lỡ để lộ đuôi thì phải làm sao?

Diệp Cửu Cửu vội vàng ngắt lời mời mọc của cậu bé mũm mĩm: "Con bé còn bé tí, đã biết gì về phim ảnh đâu. Em cứ đi với bố mẹ đi nhé!"

"Thế thì chúng ta đi công viên giải trí nhé?" Lạc Lạc nhanh nhảu đưa ra mấy lựa chọn khác: "Chúng ta có thể chơi cầu trượt, nhảy lò cò, còn đi bơi nữa, mát ơi là mát!"

Đi bơi ư? Rồi lại kéo một đám người đến ngắm cái đuôi hồng xinh đẹp của cô bé người cá hay sao? Diệp Cửu Cửu thấy cậu bé mũm mĩm này thật sự chẳng hợp với tiểu nhân ngư chút nào, mấy trò mà cậu bé kể ra đều không ổn. "Lạc Lạc này, Tiểu Ngư ăn no là phải đi ngủ trưa rồi, không thể đi chơi với em được đâu. Em cứ tự đi chơi đi nhé."