Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đau lắm." Nàng tiên cá nhỏ lắc lắc đuôi, vẻ mặt vô cùng tủi thân.

"Còn biết đau cơ à?" Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng lau khô đuôi cho cô bé: "Muốn ra ngoài thì cứ gọi chị, làm đuôi bị thương là em lại khóc nhè cho xem."

Nàng tiên cá nhỏ chớp chớp mắt, giọng nói ngây thơ đáp: "Em không khóc đâu."

Vừa nói xong, cô bé nắm chặt tay, tự nhủ: "Không được khóc, phải thật dũng cảm."

Diệp Cửu Cửu cũng nhận ra rằng nàng tiên cá nhỏ từ lúc đến đây chưa bao giờ khóc. Có lẽ là vì ở nhà không được phép khóc chăng? Cô nhẹ nhàng vỗ lưng nàng tiên cá nhỏ: "Không sao đâu, trẻ con muốn khóc thì cứ khóc, không cần phải kìm nén."

"Không khóc đâu." Nàng tiên cá nhỏ nằm trên vai cô, nhẹ nhàng dụi dụi vào người Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu ơi, em không khóc đâu."

Diệp Cửu Cửu không để tâm đến lời cô bé nói, chỉ để ý đến cách cô bé gọi mình: "Phải gọi là chị."

Nàng tiên cá nhỏ lại nhẹ nhàng dụi dụi, mềm mại gọi một tiếng: "Cửu Cửu à?"

Giọng nói vừa ngọt ngào vừa đáng yêu, nghe như gọi chị mà cũng như đang nũng nịu gọi tên Diệp Cửu Cửu.

"Thôi được, em muốn gọi thế nào cũng được." Diệp Cửu Cửu cúi xuống mặc váy cho nàng tiên cá nhỏ, bế cô bé đặt ngồi lên ghế đẩu, sau đó múc cho cô bé một bát cơm hải sản thơm lừng: "Ăn đi."

"Cảm ơn chị!" Nàng tiên cá nhỏ ôm lấy bát cơm hải sản, hít hà thật mạnh: "Thích món này quá, thơm ơi là thơm!"

"Chị biết ngay là em sẽ thích mà." Diệp Cửu Cửu đặt chiếc thìa vào bát. "Ăn từ từ thôi nhé."

"Vâng ạ." Nàng tiên cá nhỏ bưng bát cơm hải sản thơm phức, ăn một cách ngấu nghiến, cả khuôn mặt như chôn hẳn vào bát.

Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng nhắc nhở: "Ăn từ từ thôi, trong nồi vẫn còn nhiều lắm."

"Vâng ạ." Nàng tiên cá nhỏ ngẩng mặt lên, khuôn mặt dính đầy hạt cơm, vui vẻ cười tít mắt.

"Nhìn em kìa." Diệp Cửu Cửu vừa buồn cười vừa bất lực, sao lại ăn mà lem luốc như mèo hoa thế này? Nàng tiên cá nhỏ chớp mắt, ngây thơ nhìn cô, rồi lại tiếp tục ăn cơm hải sản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô bé được may mắn thưởng thức hải sản thơm lừng, còn những người đi ngang qua thì không được may mắn như vậy. Họ ngửi thấy mùi thơm, ai nấy đều nuốt nước bọt ừng ực: "Mùi gì thế nhỉ, thơm nức mũi!"

"Hình như là mùi bơ... có ai đang làm bánh ngọt ở đây sao?"

"Đây đâu phải tiệm bánh ngọt, đây là nhà hàng hải sản mà." Một người đi đường từng bị mùi mực nướng làm cho thèm thuồng đến đứng ngồi không yên, hít một hơi thật sâu: "Chắc là đang làm món hải sản bơ gì đó."

"Thèm quá!"

"Hay là mình đừng ăn mì nữa, đi thử hải sản bên đó xem sao?"

"Đắt lắm chứ."

"Một tháng ăn một lần thì có sao đâu." Người đi đường kia đã bị mùi bơ thơm nồng này kích thích đến mức thèm chảy nước miếng. Hôm nay mà không được ăn thì chắc chắn không ngủ nổi mất! "Đi thôi, đi ăn thử xem sao."

"Được thôi, thỉnh thoảng 'chơi lớn' một bữa cũng không sao."

Chủ quán mì nghe vậy lập tức sa sầm mặt, nặng nề quăng cái rổ vớt mì xuống: "Vừa đắt vừa khó nuốt, nhất quyết muốn làm kẻ ngu, đúng là có bệnh."

"Mấy ngày nay không ít người đổ xô đến đó, chẳng mấy chốc cô ta sẽ cướp sạch khách của chúng ta thôi." Vợ ông chủ quán cũng rất không hài lòng, nếu ba vị khách kia không đi, họ có thể bán được hơn ba mươi đồng.

Chủ quán mì không vui nhìn về phía cuối ngõ thêm vài lần, sau đó quay sang chất vấn vợ: "Hôm kia mấy người đó có để lại số điện thoại không vậy?”

Vợ ông ta chỉ về phía sân sau: "Hình như ở trên sổ ghi chép, anh muốn làm gì?"

"Em đừng hỏi nhiều." Chủ quán mì quay người đi tìm cuốn sổ ghi chép của quán.

Mười một giờ rưỡi.

Diệp Cửu Cửu đúng giờ mở cửa hàng.

Cô vừa mở cửa, ba người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ô lập tức bước vào: "Cô chủ, cô mở cửa rồi à, chúng tôi đợi lâu lắm rồi."