Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
06
Cố Uý hài lòng mỉm cười, khẽ hôn lên trán tôi. Khi anh sắp quay người đi, tôi nắm lấy cổ tay anh: "Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em."
Giọng anh trầm khàn: "Em nghĩ gì, anh đều biết cả."
Mãi cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, tôi mới hoàn hồn.
Chẳng lẽ, Cố Uý đã tu luyện Kỳ môn độn thuật gì đó, có thể đọc suy nghĩ?
07
Sau khi xác nhận Cố Uý đã ra khỏi nhà, tôi mới cầm điện thoại trả lời Tần Lạc Thi: "Tám anh chàng cơ bắp hơi đắt. Tớ mời cậu đi uống rượu nhé."
Tôi và Tần Lạc Thi đến quán bar.
Nam thanh nữ tú, hơi thở hormone tràn ngập, tôi không có chút hứng thú nào. Cố Uý muốn chia nửa số tiền tiết kiệm của tôi, tôi còn phải trả tiền nuôi dưỡng cho ông bà Cố...
Nghĩ đến đó, tôi cảm thấy mình vừa hơi bốc đồng khi gọi nhiều rượu như vậy.
Tần Lạc Thi nhảy nhót một vòng, rồi quay lại khoác vai tôi: "Đừng ủ rũ nữa, đã đến rồi thì phải tận hưởng chứ."
Cô ấy nói đúng, đã đến rồi mà.
Tôi nâng ly rượu lên, uống cạn ly này đến ly khác. Cồn bắt đầu ngấm, mắt tôi dần dần mờ đi. Tần Lạc Thi chỉ vào một người đàn ông có gương mặt góc cạnh ở góc phòng: "Người bên phải thế nào? Hôm nay tớ sẽ làm trợ thủ cho cậu."
Tôi còn chưa nhìn rõ mặt người đàn ông, chỉ phối hợp gật đầu.
Cô ấy không biết đã nói gì với người đàn ông đó, rồi họ cùng nhau đi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người đàn ông đưa tay ra: "Cho tôi vinh dự được mời cô cùng nhảy." Tay tôi đang lơ lửng giữa không trung thì bị một bàn tay khác nắm lấy, tôi ngẩng đầu lên, là gương mặt lạnh lùng của Cố Uý.
Người đàn ông bên cạnh nhíu mày: "Tôi đến trước."
Cố Uý vung tay, tiếng nhạc chợt tắt, quản lý quán bar chạy ra chào đón: "Cố tổng đại giá quang lâm, tiếp đón không chu đáo."
"Quản lý Lâm, thì chỗ các anh cung cấp dịch vụ nhạy cảm từ khi nào vậy?"
Người đàn ông lạ mặt nổi giận, tiến lên nắm lấy cổ áo Cố Uý: "Anh coi tôi là gì?"
Cố Uý giằng tay ra: "Anh nghĩ anh là gì, tôi coi anh là vậy!"
Không khí ngưng trệ, đám đông tò mò nhìn về phía này. Hai người không ai chịu nhường ai, lát nữa mà đánh nhau, làm hỏng đồ đạc trong quán bar thì lại phải đền tiền.
Tôi nhanh trí, giả vờ đứng không vững, loạng choạng ngã vào lòng Cố Uý: "Chồng ơi, em chóng mặt."
"Em còn biết mình có chồng à?"
Người đàn ông nghe tôi gọi chồng thì buông tay, lầm lì bỏ đi.
Tần Lạc Thi lúng túng nói: "À, đúng rồi, là Cố tổng đấy."
Tôi cứ cảm thấy ánh mắt của Cố Uý hung dữ như muốn ăn thịt người.
Tôi muốn chuồn đi, nhưng khoảnh khắc sau, cổ áo tôi bị anh túm lấy, bế tôi ra khỏi quán bar, rồi nhét vào chiếc Maybach của anh.
Trong xe có mùi gỗ, Cố Uý không biểu cảm nhìn thẳng về phía trước, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào người, cơ thể tôi rụt lại.
Đến đèn đỏ, Cố Uý nghiêng mặt sang: "Chột dạ à? Ngoan ngoãn nhận lỗi, anh sẽ tha thứ cho em."