Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

07

Khi tôi bị Cố Uý ôm ngang hông, tôi vẫn còn tiếc mấy ly rượu chưa uống hết trong quán bar.

Cố Uý cúi người xuống: "Đồ tham tiền bé nhỏ, bây giờ, chỉ được nhìn anh thôi."

Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm rền vang, mưa như trút nước, tưới mát những hạt giống đang nảy mầm, đ.â.m chồi.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Cố Uý mất kiểm soát, còn hơn cả hôm qua.

Hóa ra đây chính là "nhận lỗi" mà anh nói.

Một lúc lâu sau, mưa dần nhỏ lại. Cố Uý mắt lim dim, thỏa mãn ôm tôi vào lòng. Tôi mím môi, lấy hết can đảm mở miệng: "Cố Uý, đừng ngủ vội, em có chuyện muốn nói."

Tôi muốn chấm dứt mối quan hệ hỗn loạn này.

"Lâm Phi Phi, thu lại mấy cái suy nghĩ linh tinh trong đầu em đi. Chúng ta bây giờ hợp tình hợp lý hợp pháp." Anh lấy giấy đăng ký kết hôn từ ngăn kéo đầu giường ra, ném trước mặt tôi.

Anh quả nhiên biết đọc suy nghĩ.

Tôi hít một hơi thật sâu: "Cố Uý, em là kẻ lừa đảo. Năm đó em rơi xuống nước không phải để cứu anh, em cũng bị người khác đẩy xuống. Bố mẹ đã nuôi em nhiều năm như vậy, em sẽ trả lại tiền cho họ. Chúng ta ly hôn đi, anh xứng đáng với một người phụ nữ tốt hơn."

Anh khinh miệt cười một tiếng: "Lâm Phi Phi, em ngủ xong là không nhận người à?"

"Cố Uý em..."

Môi anh áp xuống, chặn kín miệng tôi.

Tàn tro chưa tắt, một đốm lửa nhỏ nhoi đã khiến nó bùng cháy trở lại.

Ngón tay anh lướt qua môi tôi: "Lâm Phi Phi, cái miệng em nói chẳng ra lời hay ho gì, vậy thì làm chuyện khác đi."

...

Lần nữa tỉnh lại, Cố Uý đã đến công ty rồi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đã nói hết những gì cần nói.

Tôi dậy dọn dẹp, kéo vali chuyển khỏi căn nhà tân hôn với anh.

Khoảnh khắc xóa dấu vân tay của mình trên khóa mật mã, tim tôi nhói lên.

08

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi chuyển đến căn hộ mới mua tháng trước, đơn ly hôn gửi đến công ty Cố Uý.

Cố Uý gửi một tin nhắn WeChat, hỏi tôi có ý gì.

Tôi không trả lời, trực tiếp chặn. Ngay lập tức, tin nhắn WeChat của bà Cố đến: [Bảo bối, bố mẹ nhớ con rồi. Thứ Bảy tuần sau là sinh nhật bố con, nhớ về cùng Cố Uý nhé.]

Thấy tôi chần chừ, Tần Lạc Thi giật lấy điện thoại, nhanh chóng trả lời: [Vâng ạ.]

"Cậu làm gì thế?"

"Đi chứ, người ta nuôi cậu bao nhiêu năm, cũng nên chào tạm biệt trực tiếp."

Hiếm khi cô ấy nói được câu nào có lý như vậy, tiện thể tìm cơ hội trả lại tiền nuôi dưỡng cho họ.

Tôi nắm cổ tay cô ấy đi về phía cửa: "Đi, cùng tớ đi mua quà."

Tôi mua cho ông Cố loại trà mà ông yêu thích nhất, và chọn cho bà Cố một chiếc khăn lụa. Khi đi ngang quầy hàng xa xỉ, tôi nhìn thấy một đôi khuy măng sét hình lục giác.

Dưới ánh đèn quầy hàng lấp lánh, nó rực rỡ như những vì sao, giống như Cố Uý.

Tôi đã mua nó.

Tần Lạc Thi kéo tôi đi đến khu thời trang nữ: "Phi Phi, cậu cần một bộ chiến bào."

Cô ấy đẩy lưng tôi: "Đứng thẳng người lên, cậu sắp trả hết nợ cho nhà họ Cố rồi."

Một bàn tay mảnh khảnh, đồng thời với tôi vươn ra lấy một chiếc váy liền màu xanh hồ.

"Gì đây, một nhỏ điếc cũng xứng mặc váy đẹp thế này à?" Hứa Nặc nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. Cô ta là con gái nuôi của bà Cố.

Những ngày sống ở nhà họ Cố, cô ta không ít lần gây khó dễ cho tôi.

Sau khi tôi hồi phục thính giác, về nhà ăn cơm cùng Cố Uý. Cô ta lợi dụng lúc không có ai xung quanh, nghiến răng kề tai tôi: "Nếu không phải tại cô, vợ của anh Cố Uý đáng lẽ đã là tôi. Họ thương hại cô chứ không thật sự thích cô đâu."

Lúc đó tôi chọn nhẫn nhịn, nhưng bây giờ thì khác, tôi không cần giả điếc nữa.

Tôi ôm chặt chiếc váy vào lòng, cười tủm tỉm nói với cô ta: "Xin lỗi, dù xứng hay không, thì tôi cũng là người lấy trước."

Hứa Nặc kinh ngạc há to miệng, chỉ vào tôi: "Cô, cô, cô, cô có thể nghe thấy."

Tôi cười nhạt, đi về phía phòng thử đồ. Nghe thấy cô ta ở ngoài cửa hét lên: "Tôi sẽ về nói với bố mẹ nuôi rằng cô là kẻ lừa đảo."