Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tam sư huynh vừa mở mắt, câu đầu tiên là:

"Hàn sư huynh, ăn cơm chưa?"

Rồi quay lại thấy Phó Bất Khởi, ánh mắt sáng rỡ, nhảy nhót tưng bùng.

Tam sư huynh: "Sư đệ! Ngươi là sư đệ mới tới đúng không? Ta là tam sư huynh của ngươi, mau gọi một tiếng đi!"

Phó Bất Khởi: "... Tam sư huynh."

Tam sư huynh: "Ê, ngoan lắm! Ta tên là Đại Cẩn, còn ngươi tên gì?"

Phó Bất Khởi: "Phó Bất Khởi."

Đại Cẩn: "Hả? Phó Bất Khởi cái gì?"

Phó Bất Khởi: "Tên ta là Phó Bất Khởi."

/Tên nam chính là Không trả nổi=))

Đại Cẩn: "Tên gì mà xui xẻo thế! Để ta bói cho một quẻ… Ngươi sẽ nghèo cả đời!"

Phó Bất Khởi: "... Không sao, ta ở lại núi dốc lòng tu luyện, không xuống núi đâu."

Đại Cẩn: "Chúng ta là học sinh dốt, tu luyện thì có ích gì? Tuổi xuân quý giá, phải đến hồ tiên nữ ngắm các nàng tắm mới đúng!"

Phó Bất Khởi: "…"

Đại Cẩn: "Ngươi không thích ngắm tiên nữ tắm, chẳng lẽ là gay?"

Phó Bất Khởi: "Không phải…"

Phó Bất Khởi vốn không có chính kiến, bị Đại Cẩn nói vài câu là xiêu lòng, thế là mơ mơ màng màng bị kéo theo đi hồ tiên nữ quậy phá.

3 Hồ Tiên Nữ

Đại Cẩn ban ngày ngủ không tỉnh, đến đêm thì như thần tiên sống lại, tay vung vẩy cọng cỏ đuôi chó, nhảy nhót tung tăng bên hồ tiên nữ mờ mịt hơi nước.

Phó Bất Khởi nói: "Tam sư huynh, ở đây chẳng có ma nào cả."

Đại Cẩn đáp: "Họ còn phải lên lớp buổi tối, mười giờ mới đến."

Phó Bất Khởi nói: "Hơi nước dày thế này, người có đến cũng như sủi cảo thả vào nước, chẳng thấy gì cả. Hay mình về đi."

Đại Cẩn nói: "Ta không về đâu! Về nghe lão Triệu gảy đàn à? Thà tìm gốc cây treo cổ còn hơn! Ngươi nói xem, chúng ta m.á.u nóng phừng phừng, ngoài việc lén ngắm tiên nữ tắm, còn có gì đáng làm nữa?"

Phó Bất Khởi thấy hắn đang nói nhảm, nhưng lại không biết phản bác thế nào.

Phó Bất Khởi nói:

"Họ đều là nữ tu của mười hai đỉnh, nếu phát hiện chúng ta rình mò, chắc chắn sẽ đánh c.h.ế.t chúng ta. Ta chẳng biết đánh đ.ấ.m gì, c.h.ế.t chắc!"

Đại Cẩn nói: "Không sợ! Có tam sư huynh ngươi ở đây! Ta cũng chẳng biết đánh đ.ấ.m gì."

Phó Bất Khởi: "Vậy huynh nói cái quái gì vậy!"

Đại Cẩn ưỡn ngực, vỗ n.g.ự.c đầy tự tin, mắt lóe lên ánh gian xảo: "Tin ta đi! Họ không dám làm gì chúng ta đâu!"

Nhưng hắn đoán sai rồi.

Tối hôm đó, trước khi tan lớp đêm, có một tiên nữ đến hồ tiên nữ tắm một mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đại Cẩn bám vào bụi cỏ cười hì hì, còn nháy mắt với Phó Bất Khởi một cái.

Phó Bất Khởi vẫn thấy hơi nước quá dày. Đúng như sủi cảo thả vào nước, trắng xóa một vùng, cũng chỉ thấy tóc tiên nữ đen như cây chổi, chẳng hiểu Đại Cẩn vui cái gì.

Đại Cẩn càng rạo rực, càng không yên, gây ra tiếng sột soạt.

Tiên nữ tai thính, tính toán căn đường vòng cung, triệu hồi mười thanh kiếm, "phập phập phập" đóng đinh hắn lên cây.

Tiên nữ khoác áo ướt sũng bước ra khỏi nước, quát lớn:

"Ở đâu ra tên háo sắc này?"

Đại Cẩn: "Ôi chao tỷ, ta chẳng thấy gì hết!"

Tiên nữ: "Thấy hay không là chuyện khác, đây là hồ tiên nữ, ngươi chạy đến đây làm gì?"

Đại Cẩn: "Ta… ta giao hàng!"

Tiên nữ:

"Ăn nói liên thiên! Nhiều đồng môn nói lúc tắm có cảm giác bị rình mò, đều là ngươi sao?"

Đại Cẩn: "Tỷ, ta mới đến lần đầu!"

Phó Bất Khởi mặt đầy vẻ "xạo quá đi": "Huynh nhìn chẳng giống lần đầu chút nào."

Tiên nữ: "Lại còn một tên nữa!"

Triệu hồi mười thanh kiếm "phập phập phập" đóng đinh cậu lên.

Đại Cẩn: "Cho ngươi phản bội này!"

Phó Bất Khởi: "…"

Tiên nữ: "Hai ngươi, theo ta đi gặp chưởng môn."

Đại Cẩn: "Tỷ! Đừng làm lớn chuyện! Hai ta đã nhìn thấy chị rồi, cũng ảnh hưởng đến thanh danh của chị!"

Tiên nữ: "Giờ mới nhớ đến thanh danh của ta, trước đó ngươi làm gì? Hôm nay ta tha cho ngươi, ngày mai ngươi lại đến rình, chuyện này không thể bỏ qua."

Đại Cẩn cuống lên: "Cũng đâu phải mình ta rình! Vừa tan lớp tối, trong nước toàn là người, trên bờ cũng đầy người!"

Tiên nữ: "Đến một người bắt một người, tuyệt đối không tha!"

Tiên tử trói cả hai lại, dẫn đến trước mặt chưởng môn, kể lại sự việc.

Chưởng môn vội vã khóa cửa, mắng cho Đại Cẩn và Phó Bất Khởi một trận: "Tuổi nhỏ không học cái hay, lại đi học sư huynh rình trộm sư tỷ tắm rửa à? Mau! Mau xin lỗi sư tỷ đi!"

Đại Cẩn và Phó Bất Khởi như cà tím bị sương giá, ngoan ngoãn ôm lấy chân tiên tử nhận lỗi.

Tiên tử hỏi: "Chưởng môn, hai người này xử phạt thế nào?"

Chưởng môn đáp: "Hai đứa nó đã xin lỗi rồi mà, miễn phạt đi."

Tiên tử kiên quyết: "Sao có thể miễn!"

Chưởng môn đành chịu: "Vậy con muốn thế nào đây? Chỉ vì nó nhìn con một cái mà con muốn nó bị đuổi học ư? Dù con ở trong Ngữ Đỉnh danh giá, nó ở Đỉnh Cá Biệt, nhưng dù sao nó cũng là con trai, con đừng cắt đứt tiền đồ của nó."

Đại Cẩn thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

Tiên tử: "Ngày nào cũng rình trộm con gái tắm rửa thì có tiền đồ gì mà nói?"