Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện:
Khi tôi mười sáu tuổi, ba tôi muốn tái hôn với người phụ nữ mà mẹ tôi rất ghét.
Tôi không đồng ý, chúng tôi đã cãi nhau rất lớn, ba tôi thậm chí còn đán/h tôi.
Tôi chạy ra khỏi nhà, đến nghĩa trang gặp mẹ.
Tôi ôm con thỏ bông của mẹ, khóc rất nhiều.
"Mẹ ơi, con nhớ mẹ. Con không muốn ba tái hôn."
Lúc đó, tôi gặp Từ Tĩnh Châu.
Anh đang viếng mộ ông bà của mình.
Thấy tôi khóc, anh đến an ủi tôi.
Anh nói: "Nếu em có chuyện gì buồn, có thể nói với anh."
Từ đó, Từ Tĩnh Châu trở thành chỗ dựa tinh thần của tôi.
Khi tôi kết hôn với anh, tôi rất hạnh phúc.
Mặc dù chúng tôi đã trải qua nhiều sóng gió, nhưng tình yêu của chúng tôi ngày càng sâu đậm.
Bây giờ, tôi có một gia đình hạnh phúc, và sắp được làm mẹ.
Tôi biết ơn cuộc sống đã mang đến cho tôi tất cả những điều này.
Chúng tôi giống như hai con người tội nghiệp trôi dạt trên biển cả vô biên, vào ngày đó và trong khoảnh khắc đó, cả hai đã trao cho nhau hơi ấm nhỏ nhoi mà mình có được.
Nhưng Từ Tĩnh Châu không biết vì sao tôi chưa bao giờ gọi điện cho anh.
Sau khi từ nghĩa trang trở về, tôi không về nhà mà một mình đi đến căn hộ mẹ để lại cho tôi.
Khi bố tôi tìm tới, tôi đã sốt cao suốt một ngày một đêm vì rầm mưa, tôi sốt gần như muốn hỏng luôn rồi.
Lúc tỉnh lại thấy mình trong bệ/nh viện, cũng đã là ba ngày sau.
Quần áo của tôi được dì tôi thay và giặt, tờ giấy nhỏ Từ Tĩnh Châu để lại cũng đã biến mất từ lâu.
Tôi luôn cảm thấy mình đã quên điều gì đó, nhưng tôi chỉ cho rằng đó là một giấc mơ không có thật.
Sau khi khỏi bệ/nh, tôi đã hoàn toàn quên mất cuộc gặp gỡ đó.
Điều tôi không biết là căn bệ/nh này đã ảnh hưởng phần nào đến sức khỏe của tôi.
Bố tôi vô cùng hối hận nên đã chia tay người phụ nữ đó sau khi biết được lý do tôi phản kháng.
Ông yêu tôi gấp bội và chiều chuộng tôi bởi ngoài cảm giác tội lỗi, còn là do tính cách của tôi đã thay đổi sau khi bị bện/h.
Tôi vốn là người hay cáu kỉnh, nhạy cảm chín chắn, nhưng sau khi khỏi bệ/nh, tôi như một đứa trẻ vô tư vui vẻ mỗi ngày.
Ngay cả kẻ th/ù không đội trời chung của tôi là Chu Đồng, tôi cũng không còn tỏ thái độ xấu như xưa nữa.
Tôi rất may mắn khi có một người bố tốt, thực sự quan tâm đến con gái mình. Tôi còn may mắn hơn khi được kết hôn với một người đàn ông sẵn sàng bảo vệ sự hồn nhiên trẻ thơ của tôi đến hết cuộc đời.
Còn tôi, có thể tôi sẽ bị giấu kín suốt đời, rằng tôi không phải là một người phụ nữ khỏe mạnh đúng nghĩa.
Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi đã sống rất vui vẻ và hạnh phúc.
Sau này, khi Tiểu Đậu của chúng tôi tròn ba tuổi, tôi lại mang th//ai và sinh ra một cô công chúa xinh đẹp.
Tôi đặt biệt danh cho cô ấy là Yaya.
Từ Tĩnh Châu cưng con gái hơn cả con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bố tôi nói rằng Yaya trông giống hệt tôi khi tôi còn nhỏ, chưa kể con bé rất xinh xắn và dễ thương.
Lúc đó tôi đã là mẹ của hai đứa trẻ, nhưng trước mặt Từ Tĩnh Châu, tôi lại càng trở nên trẻ con và thích làm nũng hơn. Thậm chí, vì anh ấy cưng chiều YaYa quá mức mà tôi còn ghen tị, giận dỗi và khóc.
Tối hôm đó, tôi đứng chắn trước cửa phòng ngủ chính, không chịu cho anh vào. Từ Tĩnh Châu nài nỉ tôi rất lâu, cuối cùng đành phải nói rằng anh sẽ tiết lộ một bí mật để đổi lấy việc tôi mở cửa.
Tôi mở cửa hỏi anh rốt cuộc đó là bí mật gì.
Sau đó, anh kể cho tôi nghe về lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Nghe được một nửa, tôi đã bật khóc. Tôi nhớ mẹ mình. Và cũng nhớ con thỏ đã gắn bó với tôi. Chúng tôi đã cùng nhau đứng dưới mưa, tôi đã được cứu sống, nhưng nó thì ra đi mãi mãi.
Nhưng điều tôi nhớ nhất là Từ Tĩnh Châu lúc đó, Từ Tĩnh Châu 22 tuổi, người đã ôm tôi trong cơn mưa và để tôi khóc thật nhiều.
Nếu như tôi không quên anh ấy, nếu như chúng tôi yêu nhau từ lúc đó thì sẽ tốt biết bao. Sáu năm, thời gian đã trôi qua nhanh như vậy.
"Giang Dao," Từ Tĩnh Châu nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt: "Em có biết không, anh đã chờ em từ khi em 16 tuổi."
"Anh chờ em gọi điện cho anh, chờ em tìm anh, chờ đến cuối cùng, anh tưởng như đã buông bỏ rồi.”
"Sau đó, anh nhìn thấy em ở trường, em đã có bạn trai rồi, anh đi ngang qua em, em cũng không thèm nhìn anh, trong đầu em chỉ nghĩ đến Cố Hoài An..."
“Em có biết anh ghen tị thế nào không?”
"Sau này, vô tình anh biết được đối tượng mai mối của mình tên là Giang Dao. Anh nghĩ thầm, hay là đi gặp xem sao, biết đâu lại là em."
Anh ôm tôi thật chặt trong tay như một báu vật bị thất lạc.
"Thật tuyệt vời, đó thực sự là em."
Anh nhẹ nhàng thở ra, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt đẫm lệ của tôi: “Ngay khi nhìn thấy em, anh đã muốn cưới em, để em ở bên cạnh anh mãi mãi…”
"Từ Tĩnh Châu."
Tôi kiễng chân lên, quàng tay qua cổ anh, nức nở ngước lên hôn anh: “Anh phải yêu em nhất, mãi mãi yêu em nhất, yêu YaYa cũng không được yêu con nhiều hơn em”.
"Được."
Từ Tĩnh Châu cúi đầu đáp lại nụ hôn của tôi: “Từ Tĩnh Châu cả đời chỉ yêu Giang Dao, và Giang Dao là số 1.”
“Anh hư quá.”
“Anh hư ở chỗ nào?”
“Lúc đó em mới mười sáu tuổi mà anh đã…”
Tôi lại bắt đầu nũng nịu: “Anh nói xem, có phải anh thích vẻ đẹp của em không, lúc đó em đẹp lắm, nhiều bạn nam trong trường thích em lắm đấy.”
“Đúng là rất đẹp, nhưng mà, ở nghĩa trang, em lại mặc váy trắng, lúc đầu anh còn sợ, tưởng là nữ quỷ trong truyện thần thoại…”
"Từ Tĩnh Châu!"
Tôi tức quá nhảy lên đá/nh anh.
Từ Tĩnh Châu nhìn tôi nở nụ cười trìu mến ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều và bao dung.
“Nhưng mà, cho dù em có là quỷ thật, hút hết dương khí của anh, thì anh cũng cam tâm.”
Anh bế bổng tôi lên: “Xấu hổ quá, đã làm mẹ rồi mà còn ghen tị với con gái mình.”
“Ai bảo anh yêu em quá mà…”
"Giang Dao."
"Ừm."
"Anh cũng yêu em."
Thậm chí nhiều hơn, sớm hơn và nhiều hơn em yêu anh.