Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm tân hôn đáng nhớ.
Giang Dao đến bên giường, mở ra chiếc hộp được đặt trên đó. Bên trong là một chiếc váy dây thắt nơ màu đen cùng đôi rất lưới quà cưới của An Nhiên tặng.
Sau khi tắm và sấy khô tóc, Giang Dao mặc chiếc váy vào. Làn váy rất ngắn tựa hồ chỉ che được cặp mô/g tròn trịa, để lộ ra cặp đùi thon thả, mà tất lưới có dây đai lại càng tăng thêm vẻ gợi cảm chớt người.
Dưới làn váy không có nội y, khu vườn bí ẩn của thiếu nữ như ẩn như hiện.
Trong gương, là cô gái có gương mặt thanh tú, môi hồng răng trắng, mái tóc đen dài xoã xuống che hờ ng/ực càng làm nổi bật nên khe rãnh sâu hun hút lấp ló nơi cổ váy trễ nải.
Đang lúc Giang Dao đứng trước gương thất thần nhìn mình và tưởng tượng ra vẻ mặt của ai kia khi bước vào, thì chợt nghe thấy tiếng mở cửa truyền đến.
Từ Tĩnh Châu sắp xếp xong mọi việc rồi mới bước vào trong phòng. Anh cởi áo vest ra, liếc mắt nhìn Giang Dao đang đứng trước gương ngẩn ngơ. Ánh mắt ẩn ý cười.
Qua gương hai người chạm mắt nhau. Cô vội cụp mắt quay đi. Đôi tay mất tự nhiên túm chặt gấu váy.
Thấy vẻ mất tự nhiên của cô, anh khẽ xuỳ một tiếng, vừa kéo lỏng cà vạt vừa bước đến phía sau, vòng tay qua ôm lấy cô gái đang đỏ mặt.
Chóp mũi anh cọ vào hõm cổ cô. Phả ra làn hơi nóng.
Ngón tay lạnh lẽo vuốt ve từ cằm cô xuống đến cổ, cuối cùng dừng lại ở cái nơ bướm trước ng/ực. Hai ngón tay kẹp lấy rút nhẹ chiếc nơ bướm, trong nháy mắt chiếc nơ rơi xuống để lộ ra nụ hoa ửng đỏ của người con gái trong không khí.
Cách Từ Tĩnh Châu cởi váy khiến Giang Dao cảm thấy như anh đang khui một món quà.
“Giang Dao, tân hôn vui vẻ!” Từ Tĩnh Châu thấp giọng nói bên tai.
Vai của Giang Dao khẽ run, cơ thể có chút vô lực mà dựa vào người Từ Tĩnh Châu. Tấm lưng tr/ần trụi của cô áp vào cơ ngự/c rắn chắc đang phập phồng của anh.
Ngón tay Từ Tĩnh Châu nhẹ nhàng xoa bóp hai khối nhũ thịt mềm mại trước ngự/ c. Nụ hoa nhỏ được anh vân ve đang từ từ đứng thẳng lên. Nhìn nơi đẫy đà bị Từ Tĩnh Châu đùa bỡn đến săn cứ//ng, Giang Dao không khỏi thẹn thùng nghiêng đầu nhìn đi nơi khác.
Nhận thấy ánh mắt trốn tránh của cô, người đàn ông một bên nghiêng đầu c/ắn vào chiếc cổ thon dài, một bên nhéo cằm ép người con gái nhìn thẳng vào gương xem cách anh âu yếm cô như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cằm bị anh nắm trong tay, Giang Dao không còn cách nào đành phải nhìn vào trong gương. Giây lát sau, ánh mắt của cả hai người cùng ở trong gương mà giao nhau. Khuôn mặt anh tuấn của Từ Tĩnh Châu mang theo nét cười trào phúng.
Từ Tĩnh Châu giữ lấy vòng eo thon thả của người con gái, vuốt ve bờ mô/g căng tròn rồi thâm nhập vào vùng đất bí ẩn.
Khi ngón tay hắn chạm vào hoa thịt sạch sẽ không một chút lô/g của thiếu nữ, thân thể Giang Dao khẽ run lên. Cô nhìn cách hắn từng chút một đùa bỡn hạt thịt mà tim đập như trống trận.
Người đàn ông chỉ xoa xoa vài lần, mật ngọt liền chảy thấm ướt đầu ngón tay. Anh dùng đầu ngón tay dính đầy mật ngọt ấy mà thọc ra đút vào khiến Giang Dao đỏ mặt thở hổn hển.
Từ Tĩnh Châu nhìn người con gái trong gương thân thể trắng noãn giờ đã phiếm hồng cùng với â//m thanh nước chảy ở hoa thịt do bị mình đùa giỡn khàn giọng trêu: “Mới chạm thoáng qua đã chảy nước!”
Lúc này, Giang Dao đã trần như nhộng trong khi quần áo của Từ Tĩnh Châu vẫn cực kì chỉnh tề không chút cẩu thả. Tương phản rõ ràng, cực kì d*m đãng.
Từ Tĩnh Châu dùng ngón tay dính đầy mật ngọt đưa đến trước miệng Giang Dao, nhìn vào trong gương nói: “Em nếm thử hương vị của chính mình xem".
Giang Dao cắn chặt môi, nhưng dưới cái nhìn nóng bỏng của anh, sau một lát mới bạo gan hé miệng ngậm lấy ngón tay ấy.
Ngón tay người đàn ông ở trong miệng cô khuấy đảo qua lại mà trêu đùa đầu lưỡi người con gái. Thiếu nữ cũng rất phối hợp mà đưa đầu lưỡi li*m mu"t lấy ngón tay, để mặc cho ang ở trong miệng mình mà thọc vào rút ra.
Từ Tĩnh Châu rút ngón tay ra, sau đó lại nâng cằm cô lên, dùng thanh â//m trầm thấp mang theo hơi thở hổn hển cúi xuống hỏi: “Em có thể li*m cho anh không?”
Giang Dao hiểu ý, dưới cái nhìn chăm chú của người đàn ông, cô chậm rãi quỳ xuống, ngước mắt liền nhìn thấy cái lều trại nhô cao như muốn chọc thủng quần âu, sau đó liền dùng hai tay cởi bỏ thắt lưng của Từ Tĩnh Châu.
Bàn tay cô vuốt ve cây gậy cách một lớp quần, sau khi nghe thấy tiếng thở gấp của anh mới cởi bỏ quần ló/t ra.
Tức thì cây gậy to lớn nóng bỏng như được giải thoát bật ra ngoài, suýt chút nữa đập vào mặt cô.
Giang Dao nắm lấy thân gậy, ngẩng đầu nhìn, đôi mắt hàm chứa sắc xuân kiều diễm: “Em chưa li*m bao giờ”.
Nói xong, cô liền vươn đầu lưỡi mềm mại ướt át li*m lấy đầu nấm khổng lồ, há miệng như muốn đưa cây gậy vào sâu hơn trong miệng.
Cô gái trong gương đang quỳ gối giữa háng anh, đôi môi đỏ mọng đang cố sức phun ra nuốt vào cây gậy của anh, hoa thịt hồng hào ướt át ở giữa hai cánh mô//ng mật đào, theo chuyển động của cô mà chảy ra mật dị//h trong suốt.