Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi là con gái của bảo mẫu nhà họ Phó, năm tôi bảy tuổi thì chuyển vào sống trong căn phòng nhỏ tầng một nhà họ.

Chuyên phụ trách chăm sóc ăn mặc sinh hoạt của anh.

Suốt mười năm trời, anh trở thành một phần ăn sâu vào máu thịt tôi như một nhiệm vụ khắc cốt ghi tâm.

Tôi ngoan ngoãn nghe lời, mẹ của Phó Tuấn thường xuyên khen tôi.

Chỉ có Phó Tuấn là luôn ghét tôi.

Lần đầu gặp mặt, anh mặc áo sơ mi trắng, quần short vest đứng trên bậc thang, trông tinh xảo như một con búp bê Tây.

Còn tôi thì mặc một chiếc váy liền màu xám cũ rách rưới, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trong mắt anh là sự chán ghét không thể che giấu.

Phu nhân nhà họ Phó giới thiệu:

Tôi là con gái của dì Chu, tên là Tang Nguyệt, ba tôi đã bỏ đi, không còn nơi nào để nương thân, nên đến tìm mẹ tôi nhờ cậy.

Anh không nói gì, xoay người lên lầu.

Phu nhân nhà họ Phó bảo tôi sau này cứ lo chăm sóc Phó Tuấn là được.

Mẹ tôi cũng dặn dò, nhà họ Phó là một gia đình đặc biệt, tôi có thể ở lại là không dễ dàng gì.

Phải ít nói, làm nhiều, không được chọc giận Phó Tuấn.

Tôi biết anh không thích tôi, để có thể tiếp tục ở lại, tôi cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.

Mỗi ngày yên lặng giúp anh gấp quần áo, dọn phòng.

Ba tháng đầu mới tới, Phó Tuấn chưa từng nói với tôi một lời nào.

Năm đó, anh bị bệnh một trận nặng, còn phu nhân Phó thì đang có tâm trạng không tốt, đi du lịch nước ngoài.

Bác sĩ gia đình đến khám và kê thuốc, nhưng đến đêm anh vẫn ho không dứt.

Tôi chợt nhớ đến món lê hấp tiêu mà bà ngoại từng làm cho tôi.

Làm xong, tôi mang đến cho anh uống, nhưng Phó Tuấn lại cực kỳ ghét bỏ.

“Tang Nguyệt, cậu muốn đầu độc tôi à? Tùy tiện lấy mấy bài thuốc quê mùa gì thế?”

Tôi run run nói: “Không có độc, món này uống vào tốt, trị ho.”

Phó Tuấn vẻ mặt đầy khó chịu: “Uống không khỏi, cậu cút khỏi nhà tôi nhé?”

Tôi sững người, đứng sang một bên, không dám thở mạnh.

Phó Tuấn nhịn không được khẽ cười giễu, nhưng vẫn uống.

Sáng hôm sau, triệu chứng ho đã giảm rõ rệt.

Trước khi nhập học tiểu học, mẹ tôi tìm cho tôi một trường nội trú, chỉ là vị trí hơi xa, sau này chỉ có thể về nhà vào cuối tuần.

Trong lòng tôi lại thấy nhẹ nhõm.

Rời khỏi mẹ, cũng không còn bị khó xử khi ở nhà họ Phó, tôi cũng không cần phải nhìn sắc mặt của Phó Tuấn nữa.

Khi tôi đang thu dọn đồ đạc chờ xe, mẹ tôi thở hổn hển chạy đến nói với tôi.

Phu nhân nhà họ Phó bảo tôi đến học cùng trường tiểu học với Phó Tuấn.

Bảo tôi chăm sóc Phó Tuấn ở trường.

Tôi lí nhí lẩm bẩm một câu: có thể không đi không?

Mẹ tôi nắm chặt vai tôi:

“Tang Nguyệt, con ngốc à, trường của Phó Tuấn nổi tiếng cả thành phố, biết bao nhiêu người muốn vào còn không được.”

Tôi cụp mắt xuống, không nói gì.