Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Hạ Nhan Việt mặc chiếc váy ngủ hai dây của tôi, ngồi trên đùi Hà Dịch Minh, hai tay vòng qua cổ anh ta.

Tay của Hà Dịch Minh thì đặt ngay sau gáy cô ta, vẻ mặt say mê.

“Tôi hỏi hai người, đang làm cái gì vậy?”

Tôi gắng kìm nén cơn giận, lễ phép lên tiếng.

Cặp nam nữ kia lập tức tách ra, dấu vết đỏ chói trên cổ người đàn ông vô cùng chướng mắt.

“Man Man, em về rồi à!”

“Man Man, xin lỗi, tối nay tôi rất khó chịu, uống hơi nhiều, nhận nhầm Hà Dịch Minh thành anh ấy mất rồi...”

Người đàn ông kinh ngạc hỏi tôi, như đang oán trách, trách tôi về quá sớm.

Người phụ nữ thì lập tức lôi bạn trai cũ ra, vội vàng giải thích, cố gắng che giấu.

“Ồ, thì ra là vậy sao? Nhưng mà tôi thấy cậu đâu có say, trông chẳng giống chút nào. Rõ ràng còn đủ tỉnh táo để thử quần áo mới của tôi nữa cơ mà?”

Tôi chỉ vào đống lộn xộn dưới đất, quần áo mới mua của tôi đã bị cô ta mặc thử hết cả rồi.

Cô ta lúng túng kéo lại chiếc váy ngủ sắp tuột xuống.

“Chúng ta vóc dáng tương đương, tôi mặc thử giúp cậu thôi mà. Chúng ta là bạn bè thân thiết, chẳng lẽ tôi thử vài bộ đồ của cậu mà cậu cũng phải để bụng sao?”

Tôi tát thẳng một cái vào má phải cô ta.

“Quan hệ tốt đến mức không chỉ phải thử đồ, mà còn phải thử cả bạn trai của tôi nữa đúng không?”

Cô ta ôm mặt, kinh ngạc nhìn tôi. Tôi không nhịn được bật cười lạnh.

“Má hồng của cậu hơi nhạt, để tôi dùng bàn tay tô đậm thêm nhé?”

Dứt lời, tôi lại giáng tiếp một cái vào má trái của cô ta.

Cô ta ngẩng đầu định biện giải, vừa khéo đón trọn cú tát chắc nịch của tôi.

“Hứa Man Man! Em kích động như vậy làm gì? Chúng tôi đâu có làm gì cả, ý em là sao?”

Chưa kịp xác nhận quan hệ, cặp nam nữ này đã biết bảo vệ nhau rồi!

“Hóa ra anh cũng muốn nhận thưởng đúng không?”

Nói xong, tôi tát luôn một cái vào mặt Hà Dịch Minh.

“Da mặt hai người dày đến trong ngoài ba lớp, mất đi vài lớp cũng chẳng sao. Ăn một cái tát thì đã là gì, tôi nói đúng chứ?”

Một nam một nữ ôm gương mặt đỏ ửng, ánh mắt đầy chấn động, nhưng không dám cãi lại.

Tôi lấy giấy tờ và chiếc vali đã sắp xếp sẵn từ trước, chuẩn bị rời đi.

“Man Man, nghe tôi giải thích đi, thật sự không như cậu nghĩ đâu.”

“Hạ Nhan Việt, tôi không có loại bạn như cô, sau này đừng bao giờ tìm tôi nữa.”

“Còn anh, Hà Dịch Minh, chúng ta kết thúc ở đây!”

Tôi cố nén nước mắt, lạnh lùng gạt tay Hạ Nhan Việt ra, sau đó đẩy mạnh Hà Dịch Minh.

Ngồi trong xe taxi.

Tôi vừa để gió lạnh thổi qua, vừa lên ứng dụng làm thủ tục hoàn vé.

Thật đáng tiếc.

Không thể tận mắt chứng kiến cảnh bọn họ thất thần khi không qua nổi cửa kiểm soát an ninh ở sân bay.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện