Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa lớn bị đẩy ra.

 

Giọng anh họ hưng phấn, vang vọng khắp căn phòng đang tràn ngập sự mờ ám:

 

"Bảo bối! Cái camera em mua hữu dụng thật đó. Tên biến thái trộm tất bị bắt rồi!"

 

Tôi giật mình thót tim.

 

Muốn vùng vẫy thoát ra khỏi lòng Hạ Dục Thâm, nhưng hắn lại không buông.

 

Anh họ vừa thay giày vừa lải nhải.

 

"Không phải cái kiểu em đoán là tất trắng tập gym trẻ tuổi gì đó đâu.

 

Em chắc chắn không thể ngờ được, hóa ra lại là một lão biến thái bốn năm mươi tuổi!"

 

Nói rồi, anh ta ngẩng đầu nhìn thấy chúng tôi đang trong tư thế kỳ lạ ở ban công.

 

Bước chân khựng lại.

 

Anh họ nhìn tôi, rồi lại nhìn Hạ Dục Thâm đang ôm tôi.

 

Biểu cảm trên mặt anh ta từ hưng phấn chuyển thành ngỡ ngàng, cuối cùng biến thành sự lúng túng đã hiểu rõ.

 

"Ờ… anh có về không đúng lúc không?

 

Hay là, anh đi trước nhé?"

 

Tôi còn chưa kịp giải thích, Hạ Dục Thâm lại đột nhiên buông tôi ra.

 

Hắn bước lên một bước, chắn tôi ở phía sau.

 

Giả bộ như một tư thế anh dũng hy sinh.

 

"Anh không cần đi.

 

Vừa nãy nhìn thấy rồi đúng không?

 

Không nhìn thấy cũng không sao. Tôi nói cho anh biết, vừa nãy chúng tôi đã hôn nhau.

 

Tôi thích cô ấy, tôi theo đuổi cô ấy, tôi không hối hận chút nào."

 

Hạ Dục Thâm ngẩng cằm lên:

 

"Tôi thừa nhận, tôi danh không chính ngôn không thuận.

 

Nhưng mà, chuyện tình cảm không phân biệt trước sau.

 

Hôm nay bị anh bắt gặp, tôi cũng không giả vờ nữa.

 

Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ Thịnh Tri Dao.

 

Sau này, chúng ta cạnh tranh công bằng."

 

Không khí c.h.ế.t lặng.

 

Anh họ nhìn hắn, rồi lại nhìn tôi.

 

Cả mặt đều viết đầy chữ 'Tôi là ai, tôi đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra vậy'.

 

Tôi cuối cùng cũng hoàn hồn sau cú sốc cực lớn.

 

Cũng cuối cùng hiểu được những lời nói kỳ lạ trước đây của hắn rốt cuộc là có ý gì.

 

Vịn trán, cảm thấy thái dương giật giật.

 

"Hạ Dục Thâm."

 

"Hả?"

 

Hắn quay đầu nhìn tôi, trong mắt vẫn còn mang theo sự mong đợi kiên định.

 

Tôi hít sâu một hơi:

 

"Cậu đang nói linh tinh gì vậy?

 

Đây là Lục Hành Tranh, đây là anh họ tôi.

 

Đúng, không sai, chính là Lục Hành Tranh mà hồi nhỏ cậu từng khen anh ấy tròn như cục đá chắn đường đó."

 

Biểu cảm trên mặt Hạ Dục Thâm, lập tức đông cứng lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hắn cứng đờ, từng chút một quay đầu lại.

 

"Anh… họ?"

 

Anh họ cuối cùng cũng tỉnh táo lại từ sự mơ hồ:

 

"Dục Thâm, cậu tưởng anh là bạn trai của bảo bối, còn cậu là tiểu tam à?"

 

Khuôn mặt Hạ Dục Thâm luôn tràn đầy vẻ khó chịu và ngông nghênh.

 

Giờ phút này đã trải qua quá trình từ trắng sang đỏ, từ đỏ sang tím.

 

Cuối cùng biến thành cảnh tượng trắng bệch đáng sợ.

 

Hắn há miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không thốt nổi một lời nào.

 

Cuối cùng hắn đột ngột xoay người, chân tay lóng ngóng lao ra khỏi cửa, chạy trốn tháo chạy.

 

Sáng sớm hôm sau, chuông cửa bị nhấn.

 

Hạ Dục Thâm mang theo quầng thâm dưới mắt.

 

Trong tay hắn ôm một bó cỏ đuôi chó tươi rói, đáng thương đứng ở cửa.

 

Tôi không nói gì, khoanh tay nhìn hắn.

 

Hắn đưa bó cỏ đuôi chó tới:

 

"Tất cả chỉ là hiểu lầm.

 

Linlin

Tôi tưởng anh ta là bạn trai cậu, tôi ghen tỵ đến phát điên.

 

Tôi…"

 

Tôi ngắt lời hắn.

 

"Hạ Dục Thâm."

 

"Cậu có phải quên rồi không, chúng ta từng đánh cược, ai chạm vào ứng dụng video ngắn, người đó sẽ phải ở bên người mình ghét cả đời."

 

Hắn đột ngột ngẩng đầu.

 

Nhận lấy bó cỏ đuôi chó, tôi xoay người đi vào nhà.

 

"Vào đi.

 

Cái người mà tôi ghét đó, hình như cũng không đáng ghét đến thế nữa rồi.

 

Nhưng lời hứa đó, vẫn còn hiệu lực."

 

Hoa ngữ của cỏ đuôi chó là yêu thầm.

 

Tôi biết.

 

Ngoại truyện 1: Góc nhìn của Hạ Dục Thâm - Nhật ký buồn bã của chàng thiếu niên thất tình

 

Hạ Dục Thâm thích Thịnh Tri Dao.

 

Hạ Dục Thâm rất rất thích Thịnh Tri Dao.

 

Đời này Hạ Dục Thâm không thể thiếu Thịnh Tri Dao.

 

Ba tầng nhận thức từ nhạt đến đậm này.

 

Đủ để trở thành ba đường ranh giới trong hai mươi năm đầu đời của Hạ Dục Thâm.

 

Cắt cuộc đời hắn, như cắt một chiếc bánh gato, thành ba giai đoạn.

 

Nụ hôn bất ngờ năm mười tám tuổi——

 

Ha.

 

Cười c.h.ế.t mất.

 

Thịnh Tri Dao đang nói gì vậy?

 

Hắn đâu phải không thể sống thiếu cô ấy.

 

Đâu phải không thể quen với cuộc sống không có cô ấy.

 

Sự xa cách từ mười tám đến hai mươi tuổi——