Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hả?"

 

Đồ khốn nạn!

 

"Sao cậu có thể——

 

"Cậu biết từ lâu rồi phải không?"

 

"Phải."

 

"Cậu cố ý à?"

 

"Không cố ý."

 

Tôi tức đến mức tay run lẩy bẩy, xoay người định bỏ đi.

 

Thế nhưng hắn lại bước lên một bước, nắm lấy cánh tay tôi.

 

"Cậu đừng chạm vào tôi!"

 

Tôi giằng co, nhưng hắn không buông.

 

Hắn dang hai cánh tay chống ở hai bên thân tôi, giam tôi vào trong bóng hình của hắn.

 

Hắn cúi đầu, giọng nói khàn khàn và cố nén, ghé sát bên tai tôi:

 

"Ban đầu tôi không biết đó là cậu.

 

Nhưng sau này… tôi đã biết.

 

Đã thử rút lui, thử không liên lạc, cũng tự khuyên mình nên biết điểm dừng.

 

Nhưng thật sự không làm được.

 

Bởi vì."

 

Hắn thở dài một tiếng:

 

"Thịnh Tri Dao. Từ không biết bao nhiêu năm trước, tôi đã thích cậu rồi.

 

Thật sự hết cách rồi.

 

Cậu có biết khoảnh khắc tôi phát hiện ra, tôi đã nghĩ gì không?

 

Tôi nghĩ, quả nhiên, sao tôi có thể thích người khác được chứ. Tôi biết mà, đời này, tôi chỉ có thể thích cậu thôi.

 

Vì cả đời này đã chôn vùi vào cậu rồi. Vậy tôi xin thua.

 

Bất kể với danh nghĩa hay thân phận gì. Dù là trái đạo đức hay không đúng đắn đi chăng nữa. Tôi đều phải ở bên cạnh cậu.

 

Vậy nên tôi không thể nói cho cậu biết. Không thể nói cho cậu biết tôi chính là Z.

 

Nếu không, tôi phải làm sao để tìm cơ hội tiếp cận cậu, ở lại bên cậu đây?"

 

Tôi nín thở.

 

Hắn ở gần đến mức khiến tôi gần như không thể suy nghĩ.

 

Định nói gì đó, nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng nâng cằm lên.

 

Trán hắn tựa vào trán tôi, hơi thở quấn quýt.

 

"Năm mười tám tuổi, tôi đã bỏ lỡ một lần rồi.

 

Lần này, tôi không muốn cậu lại chạy mất khỏi mắt tôi nữa."

 

Đó là sau kỳ thi đại học.

 

Sau bữa tiệc tốt nghiệp, hắn khăng khăng đòi đưa tôi về nhà.

 

Tôi bước hụt một bước, ngã nhào vào lòng hắn.

 

Bất ngờ, môi tôi lướt qua môi hắn.

 

Tôi giật mình như bị điện giật, vội vàng đẩy hắn ra.

 

"… Dù chúng ta là đối thủ không đội trời chung nhưng bây giờ ai cũng lớn rồi, cứ thế này sẽ ảnh hưởng đến chuyện yêu đương của mọi người đó."

 

Tôi cố gắng giả vờ bình tĩnh:

 

"Cậu chẳng phải lúc nào cũng nói phiền c.h.ế.t đi được, không muốn gặp tôi sao? Sau này cứ cố gắng ít tiếp xúc lại nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Hắn đứng trong màn đêm, khuôn mặt không nhìn rõ, chỉ có tiếng hừ lạnh nghiến răng nghiến lợi:

 

"Được thôi. Tôi cầu còn không được ấy chứ."

 

Ký ức tan biến, hiện thực trước mắt càng thêm rõ ràng.

 

"Thịnh Tri Dao, nụ hôn đầu năm mười tám tuổi quá vội vàng.

Linlin

 

Cậu có nguyện ý để tôi bù đắp một lần cho đàng hoàng không?"

 

Linh tính mách bảo, tôi gật đầu.

 

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lấy tôi.

 

Là nhiệt độ bỏng cháy, là sự tiếp cận đã được ấp ủ từ lâu.

 

Không phải thăm dò, cũng không phải do dự.

 

Là bỏng cháy, là triền miên, là xao xuyến, là cuộn trào không thể cưỡng lại.

 

Là kiên định, là lời thú nhận cuối cùng đã phá vỡ phòng tuyến sau bao ngày bị kìm nén.

 

Lòng bàn tay hắn siết chặt, các khớp ngón tay co lại, như sợ tôi sẽ chạy trốn.

 

Chiếc váy liền vừa giặt xong đang phơi vẫn còn nhỏ nước.

 

Tí tách, tí tách, tiếng nước rơi vỡ vụn.

 

Tim tôi đập nhanh đến phát sợ, ý thức thì bắt đầu lơ mơ.

 

Chân tôi mềm nhũn, không tự chủ mà dựa vào lòng hắn.

 

Cho đến khi hắn cuối cùng cũng buông tôi ra, trong đầu tôi chỉ còn lại một ý nghĩ:

 

Hắn đang hôn tôi.

 

Hạ Dục Thâm đang hôn tôi.

 

Và tôi, không hề từ chối.

 

"… Cậu làm thế này, là không đúng."

 

Tôi dựa vào lòng hắn, lơ mơ lên tiếng phản đối.

 

Hôn nhau ở ban công, lỡ bị người ta nhìn thấy thì sao đây.

 

Hạ Dục Thâm lại ôm tôi chặt hơn.

 

Cằm hắn tựa trên đỉnh đầu tôi, giọng nói nghèn nghẹn khàn khàn, mang theo chút cố chấp của kẻ đã chẳng còn gì để mất.

 

"Tôi biết là không đúng.

 

Nhưng tôi không kìm được.

 

Tôi biết tôi không nên vượt quá giới hạn, không thể hy vọng cậu đáp lại tôi, không thể can thiệp vào mối quan hệ của cậu với người khác…

 

Tôi chấp nhận. Cho dù không danh không phận, cho dù chỉ có thể lén lút, không lộ diện mà ở bên cậu như thế này, tôi cũng chấp nhận.

 

Chỉ cần cậu không đuổi tôi đi, cứ để tôi ở bên cạnh cậu như thế này là được rồi.

 

Cậu không vui, tôi sẽ nói chuyện với cậu nhiều hơn một chút.

 

Tôi không định tranh giành vị trí, cũng không muốn phá hoại gì giữa hai người, không leo lên chính cung cũng không sao.

 

Nhưng nếu cậu đẩy tôi ra, tôi sẽ thật sự chẳng còn gì cả."

 

Rốt cuộc hắn đang nói vớ vẩn gì vậy?

 

Đầu óc tôi rối tung như một đống bòng bong, hoàn toàn không thể suy nghĩ.

 

Tranh giành vị trí ư?

 

Không nên vượt quá giới hạn ư?

 

Không lộ diện?

 

Hả?

 

"Cạch."